thất tịch không mưa ngoại truyện 2

Thất Tịch Không Mưa. Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc. Cô sinh ngày Mùng 7 tháng 7 - Ngày Thất tịch. Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổi tình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế Mặc dù ngôi nhà của gia đình được xây kiên cố, nhưng nhiều năm qua, cả nhà bà Phước vẫn luôn nơm nớp cảnh chạy lũ khi mùa mưa bão về. Bà Lê Thị Hồng Phước cho biết, gia đình tự bỏ tiền xây dựng kè bao quanh nơi ở nhưng sạt lở ngày một nghiêm trọng khiến bà hết sức lo lắng. "Tôi sống ở đây từ năm 1993 đến giờ. Ở chỗ này năm nào cũng sạt lở. Đoản hơi ngắn nên bonus thêm vài tranh chế hoặc ảnh ghép Dịch Hạ. 1. Yêu vào lú be like…. Yêu vợ đến mức cái gì về vợ cũng auto khen không suy nghĩ, mồm nhanh hơn não là có thật mọi người ạ Quả nhiên vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của Hạ thiếu nữ mà ở trong Vòng quanh châu Á xem lễ Thất tịch: Món ăn truyền thống không phải chè đậu đỏ Traveling | Du Lịch Truyền thuyết về ngày này gắn bó với truyện cổ của Trung Quốc về Ngưu Lang, Chức Nữ hay là vợ chồng ông Ngâu bà Ngâu với nhiều dị bản. Lễ Thất Tịch ở Nhật TTO - Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov tố cáo Mỹ lâu nay là thế lực ngầm can dự vào Ukraine, và không hề muốn đàm phán với Nga như tuyên bố trên truyền thông. Đức, NATO khẳng định tiếp tục hỗ trợ Ukraine sau cuộc tấn công tên lửa của Nga Künstliche Befruchtung Für Singles Im Ausland. “Nếu như em còn có thể sống thêm một ngày, em muốn dũng cảm nói cho anh biết – Em yêu anh. Dành tặng anh sự đẹp mắt của 24 tiếng đồng hồ cuối cùng vẻn vẹn em có. Mong đợi kiếp sau, hoá thành con ve mùa thu, hát cho anh khúc ca du dương mùa hạ”. Đây chính là trích dẫn mình thấy tâm đắc nhất của Thất tịch không mưa. Truyện rất hay, rất cảm động về một câu chuyện tình yêu đẹp đẽ. Để mình review truyện Thất tịch không mưa này cho bạn có thêm một vài thông tin tham khảo để quyết định có nhảy hố hay không nhé!1. Giới thiệu truyện Thất tịch không mưaTóm lược cốt truyện 2. Tuổi thơ êm đềm của anh và em3. Thời niên thiếu đau buồnDiễn biến 4. Thanh xuân qua đi không mưa mà vẫn ướt5. Tổng kếtTên truyện Thất tịch không mưaTác giả Lâu Vũ TìnhThể loại Ngôn tình, SETình trạng 319 trang, hoànTóm lược cốt truyện Thất tịch không mưa là câu chuyện tình buồn giữa hai anh em Hàn Vũ và Thiên Tình. Từ nhỏ họ đã trải qua bên nhau, cùng nhau che chở cho nhau dù không ai tin họ thì họ chính là người tin nhau. Đến một ngày Hàn Vũ biết họ không phải anh em ruột thì tình cảm của họ đã chuyển từ tình thân sang tình yêu. Vào sinh nhật 18 tuổi của Thiên Tình anh muốn gây bất ngờ và tỏ tình với cô thì lại bị bố cho một cái tát trời giáng vì họ là anh em cùng cha khác mẹ mà đau lòng, Hàn Vũ bỏ đi, anh kết hôn với người con gái khác để quên đi hình bóng của Thiên Tình nhưng không thể nào quên được. Còn Thiên Tình, cô không hề biết nguyên nhân vì sao anh ra đi. Nên quyết tâm đi theo con tim đi tìm người mình yêu, đến khi biết sự thật thì cô đau khổ, sống buông thả. Cuối cùng bị phát hiện bệnh nan y, dù được Hàn Vũ đưa đi chữa trị nhưng cũng không qua khỏi. Thiên Tình đã chết trong vòng tay của Hàn Tuổi thơ êm đềm của anh và emTừ nhỏ, Thiên Tình đã luôn sống trong sự bao bọc của anh trai. Cô luôn bám lấy người anh trai tài giỏi hào hoa của mình như hình với bóng. Còn với Hàn Vũ, anh coi cô là bảo bối không thể tách rời. Một người anh trai yêu thương em vô điều kiện như vậy thì có gì mà phải buồn đúng không. Đối với Hàn Vũ, mặc dù em có quậy phá như thế nào, cho dù có bị vu oan thì với anh cô vẫn là người em bé bỏng, anh tin tưởng cô tuyệt Tình là một cô bé hiểu chuyện, ngoan ngoãn. Cô theo chân anh chơi hết trò chơi này đến trò chơi khác. Cuộn tròn trong lòng anh ngủ ngon lành khi anh đọc sách. Review truyện Thất tịch không mưa có lẽ cứ êm đềm như vậy thì tốt biết bao. Qua bí mật của bố mẹ thì họ biết rằng họ không phải anh em ruột. Tuy nhiên như vậy có gì thay đổi đâu, tình cảm của họ càng sâu đậm hơn, một thứ tình cảm khác đã đang nảy mầm trong lòng Thời niên thiếu đau buồnCả tuổi thơ của họ là êm đềm như dòng sông tĩnh lặng tuy nhiên thời thiếu nữ, thiếu niên thì lại nổi sóng gió. Sinh nhật 15 tuổi, Thiên Tình chờ sự đặc biệt từ anh thì lại cô đơn một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Anh đã rời đi không một lời từ biệt. Cô không hề biết nguyên nhân là nhật 18 tuổi, Thiên Tình đã trưởng thành, cô vẫn luôn nhớ về Hàn Vũ năm nào. Bất chấp lời răn đe của mẹ, trong cơn mưa xối xả cô quyết định lên Đài Bắc tìm anh, dầm mưa 5 tiếng đồng hồ đổi lại chỉ là ánh mắt vô tình đến lạnh lùng của anh. Cô quệt hàng nước mắt lên tàu trở về nhà, mang theo hình bóng của anh khắc sâu trong trái tim bị thương biến Năm 21 tuổi, mẹ mất. Hàn Vũ trở về chịu tang. Nhìn thấy cô em gái bé nhỏ cuộn tròn trong căn phòng nhỏ bé, lạnh lẽo thì lòng anh nổi sóng. Anh cũng bất chấp toàn bộ đưa cô lên Đài Bắc sinh sống, ngày ngày chăm sóc anh như anh trai với em gái. Suốt 3 năm ở bên nhau, dù Thiên Tình có bày tỏ thế nào thì vẫn là sự cự tuyệt từ anh. Cô đau đớn, cô không thể chấp nhận thứ tình cảm anh em này như vậy được. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Năm 23 tuổi, Thiên Tình lần đầu biết lý do tại sao năm ấy anh ra đi, vì sao anh không đáp lại tình cảm của cô suốt bao năm truyện Thất tịch không mưa tưởng rằng sẽ nhận một cơn mưa khóc lóc của Thiên Tình nhưng không. Cô bình tĩnh đến lạ lùng, cô đón nhận người chị dâu Tâm Bình của mình. Cô hờ hững với những gì mà Hàn Vũ thể hiện với Tâm Bình trước mặt cô vì lúc này Thiên Tình đã buông thả tất cả rồi. Cô qua lại với đàn ông, cô tự nguyện dâng hiến tấm thân mình trước mặt Hàn Vũ tuy nhiên vẫn bị anh khước từ. Anh đã tự tay hủy hoại thứ tình yêu mà bao nhiêu năm cô theo Thanh xuân qua đi không mưa mà vẫn ướtThiên Tình đã buông tay. Còn Hàn Vũ, anh cũng đau hạnh phúc gì. Đêm tân hôn thay vì ở bên người vợ của mình thì anh thầm lặng leo lên cây ngồi cùng cô ngắm màn đêm lặng thầm. Ngày hôm sau anh sẽ tiếp tục là anh trai của lòng Hàn Vũ là những cơn bão bị kìm nén chứ không phải cơn sóng bình thường. Chính là là người yêu cô mạnh mẽ tuy nhiên chính anh là người phải vứt bỏ tất cả chỉ vì tình thân. Anh không thể chịu đựng được khi thấy cô sẽ bị dè bỉu, khinh ghét nếu anh cố chấp đến bên cô. Anh chưa bao giờ bỏ rơi cô, kể cái đêm mưa tầm tã, anh đã ra ga tàu để tiễn đưa cô tuy nhiên bị tai nạn, vết thương nặng trên đùi như nhắc nhở anh tình cảm của họ luôn luôn chỉ làm thương tổn cả hai mà Tình 26 tuổi, bị chẩn đoán mắc bệnh đa xương cứng, có thể gây mù, tàn phế, hoặc thậm chí là… chết. Hàn Vũ tức tốc từ Anh trở về, đưa cô đi Thụy Sĩ chữa chạy hai người sống với nhau những ngày tháng vui vẻ. Tuy nhiên bệnh tình của tình thêm nặng, họ trở về nước, trở về ngôi nhà thân thương cất giữ tuổi thơ êm đềm của họ. Tại đây, Thiên Tình lại cuộn tròn trong lòng anh, trút hơi thở cuối Tổng kếtBao trùm cốt truyện tiểu thuyết này là một màu tình yêu buồn u ám, đau buồn, càng về sau tâm trạng ấy ảm đạm nặng nề hơn. Các mắt xích liên tục đan xen vào nhau càng tháo gỡ càng thắt chặt, như thắt chặt con tim của chính bạn đọc vậy. Lối hành văn của tác giả nhẹ nhàng nhưng đầy da diết, mang đậm thứ tình cảm khó nói thành truyện Thất tịch không mưa mong rằng sẽ không khiến bạn bị ám ảnh bởi câu chuyện như vậy. Đối với nhiều người đó là kết thúc SE tuy nhiên nói HE thì cũng không sai. Cái chết của Thiên Tình chính là sự giải thoát cho cả hai. “Tình, đợi anh” ở dưới cửu thêm Đại Chúa Tể – Nơi Anh Tài Hội TụHảo Hảo – Tổng hợp, chỉnh sửaNguồn tham khảo trangdangtin,chontoi Tôi tên là Thẩm Hàn đời tôi thực ra cũng chẳng có gì cao trào, kịch tính, tất cả đều xoay quanh một trọng tâm duy nhất là cô gái có tên Thẩm Thiên gọi là “cuộc đời tôi” thật ra cũng chẳng dài, tính tới bây giờ mới được mười bảy năm, hai trăm bốn mươi ngày, chín giờ, ba mươi lăm phút, chín giây mà nhỏ tới lớn, nhận xét của giáo viên về tôi nói chung đều quanh đi quẩn lại mấy từ như phẩm hạnh tốt, biểu hiện xuất sắc, ham học, có chí tiến thủ. Kỳ thực, đó cũng chỉ là vì hoàn cảnh gia đình, muốn lĩnh học bổng ấy như tất cả mọi người, tôi có một người cha và một người mẹ luôn tôn trọng lẫn nhau, còn có một cô em gái vô cùng đáng yêu, hoạt bát nhưng lại không thích được khen là đáng yêu, vì đó là biểu hiện của sự non nớt, chưa trưởng thành, cũng không thích được khen là hoạt bát vì bệnh nghi ngờ của nó rất nặng, cho rằng như thế là có ý mắng nó nghịch con trai đầu tiên thổ lộ tình cảm với nó đã hy sinh oanh hỏi cậu ta thích con bé ở điểm gì?Ai dè cậu ta trả lời “Vì cậu rất đáng yêu, hoạt bát.”Không khó để tưởng tượng anh chàng này sẽ chết thảm thế nào, nhỉ?Tình thấy cậu con trai đó thật đáng ghét, dám dùng cách này để chế giễu tôi lại cảm thấy con bé bị mắc chứng sợ mơ mộng hão đầu tiên cô em gái được tỏ tình, kết quả là đối phương bị đánh bẹp đầu, xin hỏi tôi nên có phản ứng gì?Rất xin lỗi, tối hôm đó tôi cười đến sái quai hàm, không rảnh để phát biểu cảm nhà chúng tôi không giống những đứa trẻ khác, nó là một loài hoa lạ, từ nhỏ đã sôi… sôi nổi! Từ này không phạm vào điều cấm kỵ của nó nhỉ? Một đứa trẻ khỏe khoắn, hiếu động, chẳng có lấy một khắc ngồi yên, vừa biết bò đã chui khắp phòng, sau khi biết đi, đừng hòng con bé ngồi một chỗ, loáng một cái lại phải đi tìm nó khắp bé rất thích chơi trò trốn tìm, chui bên đông, trốn bên tây; bắt người khác đi kiếm, nhưng rất lạ, cho dù nó trốn ở đâu tôi vẫn mò ra được, người đầu tiên tìm thấy nó luôn là khác thường nhất là, có một năm thu hoạch ruộng, cha mẹ không yên tâm để hai đứa trẻ ở nhà, liền đem chúng tôi theo, lúc đó Tình đã biết bò, đang học đi, cà ngày bò đi bò lại, hãnh diện thể hiện thành quả, không biết loay hoay thế nào lại bò lên đống rạ đầy, cuối cùng không xuống được. Chẳng ai biết rốt cuộc làm thế nào mà con bé bò lên được trên đó, người lớn cũng không biết phải cứu kiểu gì. Nghe nói, nếu mà ngã từ độ cao đó xuống thì đủ khiến đứa trẻ chưa đầy một tuổi không biết trời cao đất dày ấy phải bỏ thơ của con bé chỉ toàn là mạo hiểm và kích Tình là do một tay tôi chăm bẵm, có thể nói, tôi là người thân thiết nhất của nó, không ai có thể hiểu con bé hơn tôi, khi nó bi bô tập nói, từ đầu tiên biết gọi không phải cha, cũng không phải mẹ, mà là đầu tiên con bé nhớ là Thẩm Hàn mệt, bị thương, té ngã, chịu oan ức… nó chỉ biết đến tìm anh nhớ có một năm, nó đi lạc, cả nhà lo lắng phát điên, ra sức tìm kiếm, cuối cùng nhận được điện thoại của sở cảnh sát, liền vội vàng tới nơi, con bé ăn no uống đủ, vừa nhìn thấy tôi liền lao ngay vào vòng tay, cười ngô nghê rồi ngủ thiếp viên cảnh sát kể cho cha mẹ tôi “Cô bé này nói chưa sõi, hỏi cái gì cũng không biết, nhà có những ai, chỉ trả lời “anh”, hỏi cha mẹ tên gì nó cũng không nói được, bản thân tên gì càng không biết, kỳ lạ là tên anh trai thì lại nhớ rất rõ, cũng may nó nhớ, nếu không chúng tôi thực sự không biết làm thế nào. Cô bé ăn uống xong liền khóc toáng lên đòi tìm anh, khiến mọi người chúng tôi được một phen rối loạn.”Sau một phen hú hồn, con bé ngủ ngoan, say giấc nồng trong vòng tay tôi, hoàn toàn không để ý tới những người lớn vì nó mà nhốn nháo, cứ như chỉ cần có tôi ở bên, trời long đất lở cũng chẳng làm nó hốt bé là bảo bối của tôi. Tôi luôn cho rằng mình có thể bảo vệ, yêu thương nó như thế, cho đến khi giao nó vào tay người đàn ông khác để anh ta tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ, yêu thương con tới năm bảy tuổi, vô tình nghe thấy cha mẹ nói chuyện, giữa tôi và con bé đã có sự thay đổi, em gái không còn chỉ là em gái…Con bé non dại, không hiểu hoàn cảnh đáng thương của mình, nhưng tôi lại đau lỏng thay nó, thương đứa bé không có gì tự nhủ với mình, sẽ đối tốt với con bé gấp bội, sẽ bù đắp toàn bộ những thiếu sót của ông rất vui vẻ, còn vui vẻ hơn tôi tưởng. Tính cách lạc quan, cởi mở khiến con bé lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ, vô lo. Chưa từng thấy nó vì cái gì mà đau lòng tới mức không thể vượt gây họa bị phạt, dù tất cả mọi người đều không hiểu nó, chỉ cần tôi hiểu là cần tôi hiểu, con bé liền Tình học lớp năm, cô giáo chủ nhiệm tố hết tội trạng của nó trong sổ liên lạc, mẹ có vẻ rất tức giận, nhưng tôi biết Tình không nghịch ngợm như họ nghĩ, nó không phải đứa bé trẻ vô cớ gây chuyện, nhất định có nguyên nhân gì lặng lẽ chuẩn bị sẵn bữa tối cho con bé, hỏi nó vì sao lại lấy gương để soi dưới váy cô chủ trả lời “Em ghét cô ấy!”“Được, Tình ghét, anh cũng ghét. Nhưng có thể nói cho anh biết vì sao không?”“Cô ấy vu oan cho em!” Tình nhệch miệng, nước mắt dâng oan? Tôi nhíu mày “Cô ấy vu oan cho em cái gì?”“Cả lớp đều ghét cô ấy, có người bỏ con gián vào cốc trà của cô ấy, tìm không ra thủ phạm, cô ấy liền đổ lên đầu em. Chẳng lẽ vì em thường hay gây chuyện mà việc xấu nào cũng nhất định là do em làm ư? Sao có thể như vậy chứ?”Giọng nói lộ rõ sự tủi thân, non nớt, con bé không thể hiểu, cũng không thể chấp nhận sự đối xử thiên vị.“Tình, em dậy đi!” Tôi sẽ không để em gái phải chịu phạt oan ức. “Ăn cơm xong còn đi tắm rồi ngủ, ngày mai anh đưa em đến trường.”“Nhưng mẹ…”“Anh sẽ nói với mẹ giúp em. Nhưng em làm thế cũng không đúng, biết không Tình? Cho dù em ghét cô giáo cỡ nào, cũng không thể làm như vậy, hiểu không?”Con bé gật đầu “Anh có cảm thấy em là đứa trẻ hư không?”“Đương nhiên không phải!” Con bé là do tôi trông nom từ nhỏ, sao tôi không hiểu nó chứ? Nó chưa bao giờ hư, chỉ là sự hoạt bát gây cho nó nhiều khó khăn, mạo hiểm hơn người khác, tính tình lại ngay thẳng, yêu ghét rõ ràng, không giả chưa bao giờ cho rằng như thế có gì không tốt, thậm chí còn hy vọng con bé mãi mãi giữ được sự ngây thơ như vậy. “Anh trai là tốt nhất, người khác không hiểu cũng chẳng sao, chỉ cần anh hiểu là được rồi.” Con bé hay nói câu này đó khiến tôi hiểu rằng, nó coi tôi quan trọng hơn cả cha mẹ, hơn tất cả mọi người thậm chí là chính bản thân nó. Nó có thể bình tĩnh tiếp nhận việc mình là trẻ mồ côi bởi vì nó còn có lòng nó có thể không có cha, không có mẹ, không làm con gái nhà họ Thẩm, nhưng không không thể không có này đã vượt quá mối quan hệ anh trai, em gái thông thường. Đó không chỉ là tình cảm anh em đơn thuần nữa, mà còn có thêm nhiều ràng buộc, nhiều sự lưu luyến không nỡ nhìn thấu điểm này, con bé đã là sự ràng buộc và trách nhiệm không thể từ bỏ cả đời này của tôi, vì ngày hôm đó, tôi đã ngoắc tay với con bé, hữa sẽ mãi mãi bên nhau. Từ nhỏ cô đã thầm yêu anh, như số kiếp không thể thay đổi Tình yêu trong sáng ấy, như lần đầu được nếm mùi vị của quả khế mới chín. Sau đó cô và anh xa nhau, gặp lại đều cách nhau ba năm. Tình yêu, giống như lần đầu được nếm thử quả khế mới chín. Chua chua, chát chát, nhưng không kìm được, vẫn muốn nếm thêm lần nữa. Trong quả khế chát xanh xanh, nụ cười ngốc nghếch, ngọt ngào của anh, tình đầu thơ ngây, trong sáng của em lặng lẽ nảy mầm.

thất tịch không mưa ngoại truyện 2