tho han mac tu tho dien
Quách Tuấn trong bài viết Đôi nét về Hàn Mặc Tử, đã nhận định khái quát về âm hưởng chủ đạo của phong cách nghệ thuật Hàn Mặc Tử qua Thơ điên: "Đau thương tức tập Thơ điên phần nhiều chứa đựng những niềm đau khổ, rối loạn…phát ra những khúc nhạc buồn thương, day dứt và tỏa ra một 4 bầu khơng khí ảm đạm của mùa đơng.
Trăng Trong Thơ Hàn Mặc Tử.doc .pdf .xls .ppt .txt và hàng tỷ văn bản, tài liệu, học liệu, sách, được tải xuống miễn phí trên toàn thế giới. Diễn Biến Tâm Trạng Của Trang Trong Đoạn Trích Sáng Hôm Sau Đến Tu Sửa Yêu Cầu: Không Quá 30 Trang. Giới Hạn Từ 20 Đến 30
Một cán bộ Cục Thi hành án dân sự (THADS) tỉnh Tây Ninh ngày 13.4 xác nhận, Tổng cục THADS vừa công bố các sai phạm của cá nhân ông Nguyễn Văn Hóa, Cục trưởng Cục THADS Tây Ninh. Đoàn kiểm tra của Tổng cục THADS thuộc Bộ Tư pháp đã làm việc với Cục THADS Tây Ninh để
Tây Du Kí Truyện Liên Hoàn Họa (Bộ 15 Tập) giá 449.510₫. Phấn Trang Lâu Diễn Nghĩa giá 210.000₫. Ngũ Hổ Bình Tây giá 195.000₫. Titan - Gia tộc Rockefeller giá 399.000₫. Tam Quốc Diễn Nghĩa - Tập 2 giá 121.000₫. Kim Bình Mai (Bộ 3 Tập) giá 204.000₫. Chiến Quốc Tung Hoành - Thế Cục
Thơ 15 Tháng Năm, 2022. Khóa tu một ngày lần thứ III tại chùa An Hòa, Tp.Thủ Đức. Thường trực BBT-4 Tháng Mười, 2022. Thông báo. Tuyển sinh Lớp Dịch thuật Hán nôm Huệ Quang (đợt 2) Thường trực BBT-23 Tháng Tám, 2022.
Künstliche Befruchtung Für Singles Im Ausland. Hàn Mạc Tử được mệnh danh là nhà thơ điên vì những bài thơ của ông mang hơi hướng của trường nổi loạn. Nó có cái gì đó không thuận theo tự nhiên muốn được thoát ra khỏi những í bách của cuộc sống. Thơ Hàn Mạc Tử vì thế có đặc trưng riêng nhưng về độ hay và độc đáo thì ít có nhà thơ nào có thể sánh bằng. THECOTH điểm danh những bài thơ hay nhất của tác giả. 1. Đôi dòng tiểu sử cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của Hàn Mặc Tử Tiểu sử Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí 1912 – 1940 ông sinh ra tại làng Mỹ Lệ, Đồng Hới, Quảng Bình. Hàn Mặc Tử là một nhà thơ nổi tiếng, khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, là nhà thơ tiên phong cho Trường thơ loạn. Chân dung nhà thơ Hàn Mặc Tử Ngoài bút danh Hàn Mặc Tử ông còn có một số bút danh khác như Lệ Thanh, Phong Trần,… Năm 1940, khi vừa bước sang tuổi 28 Hàn Mặc Tử mắc căn bệnh phong và qua đời ở một độ tuổi rất trẻ. Thế nhưng những tác phẩm của ông để lại cho nền văn học Việt Nam luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho các thi sĩ. Phong cách sáng tác Là một trong những nhà thơ tiên phong trong phong trào Thơ mới. Thế giới văn chương của ông luôn phong phú đầy màu sắc mang đậm phong cách cá nhân. Ông đã đưa vào Thơ mới sự sáng tạo, những hình ảnh đầy ấn tượng. Thế giới nội tâm đa dạng Hàn Mặc Tử đem đến cho nền văn học Việt Nam những tác phẩm để đời. Ngoài sử dụng bút pháp lãng mạn, ông còn sử dụng bút pháp tượng trưng và bút pháp siêu thực. Vườn thơ Hàn Mặc Tử tại Quy Nhơn Đọc thơ của Hàn Mặc Tử ta bắt gặp một tâm hồn yêu cuộc sống, yêu con người da diết. Một khát vọng sống đến mãnh liệt đến đau đớn tột cùng. Một người thi sĩ đa tài nhưng cuộc sống ngắn ngủi. Mặc dù ra đi ở tuổi đời rất trẻ nhưng sự nghiệp thơ ca của ông vô cùng đồ sộ, tiêu biểu với các tập thơ Tuyển tập Gái quê 1936, Tuyển tập Thơ điên 1938 và nhiều bài thơ hay khác. Sau đây, Thecoth xin giới thiệu cùng quý độc giả những bài thơ Hàn Mặc Tử hay nhất với đa dạng về chủ đề và phong cách nghệ thuật khác nhau. Các bạn chia sẻ để chon bài thơ yêu thích nhé ! Đời Phiêu Lãng Mây trắng ngang trời bay vẩn vơ Đời anh lưu lạc tự bao giờ Đi đi… đi mãi nơi vô định Tìm cái phi thường cái ước mơ Ở chốn xa xôi em có hay Nắng mưa đã trải biết bao ngày Nụ cười ý vị như mai mỉa Mỉa cái nhân tình lúc đổi thay Trên đời gió bụi, anh lang thang Bụng đói như cào lạnh khớp răng Không có nhà ai cho nghỉ bước Vì anh là kẻ chẳng giàu sang Ban đêm anh ngủ túp lều tranh Chỗ tạm dừng chân khách bộ hành Đến sáng hôm sau anh cất bước Ra đi với cái mộng chưa thành. Đây thôn Vĩ Dạ Đây thôn Vĩ Dạ Sao anh không về chơi thôn Vĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên. Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Gió theo lối gió, mây đường mây, Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay... Thuyền ai đậu bến sông trăng đó, Có chở trăng về kịp tối nay? Mơ khách đường xa, khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra... Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà? Ai cũng biết rằng Hàn Mặc Tử là người có số phận không may mắn. Từ nhỏ khi sinh ra đã ốm yếu, gầy gò còn bị mắc bệnh phong. Thời bấy giờ không có thuốc chữa, mang trong mình căn bệnh quái ác nên đi đến đâu cũng bị hắt hủi. Ông học ở Huế nhưng phải vào nhà thương ở Quy Nhơn để sống vì căn bệnh này và chết ở đó. Chính vì vậy, tác phẩm Đây thôn Vĩ Dạ là một tác phẩm ẩn chứa biết bao tình cảm nhớ thương quê hương của ông, xứ Huế mộng mơ như quê hương thứ hai của ông. Ngay đầu bài thơ là một lời trách mắng nhẹ nhàng “Sao anh không về thăm thôn Vĩ” ngắm nhìn hàng cau xinh đẹp đang vươn mình trong nắng mai. Lời trách yêu của cô gái sao mà mà mượt mà, hơn cả dỗi hờn đến vậy. Chưa dừng lại ở đó, tác giả lại miêu tả cảnh quan xinh đẹp của quê hương với vườn rau xanh mướt, lá trúc che ngang khuôn mặt ai đó. Nhưng quan trọng nhất là nhà thơ đang nhớ về cô gái mà mình thầm yêu trộm nhớ. Hình ảnh cô mờ ảo trong làn sương khiến anh nhìn không ra. Tác giả tự hỏi không biết cô gái có còn nhớ đến thi sĩ không, tình cảm có còn đậm đà không. Sầu Vạn Cổ Lòng ta sầu thảm hơn mùa lạnh, Hơn hết u buồn của nước mây, Của những tình duyên thương lở dở, Của lời rên siết gió heo may. Cho ta nhận lấy không đềm đáp, Ơn trọng thiêng liêng xuống bởi trời, Bằng tiếng kêu gài say chếnh choáng, Bằng tim, bằng phổi nóng như sôi. Và sóng buồn dâng ngập cả hồn, Lan tràn đến bến mộng tân hôn. Khóe cười nức nở nơi đầu miệng, Là nghĩa, trời ơi, nghĩa héo hon. Mùa xuân chín Một trong những tác phẩm nổi tiếng của Hàn Mặc Tử Trong làn nắng ửng khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý. Bóng xuân sang. Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời Bao cô thôn nữ hát trên đồi; - Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi... Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây... Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng - “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?” Tiếp tục đề tài miêu tả quê hương, trong "Mùa xuân chín" chúng ta nghe tựa đề cũng thấy nhẹ nhàng, ngọt ngào biết bao. Đó là một bức tranh về mùa xuân thôn quê thật thanh mình. Sự chuyển mình của không gian đang len lỏi qua từng cảnh vật như làn nắng nhẹ, khói mơ như hư hư thực thực. Mái tranh nghèo lấm tâm hoa thiên lý đưa khoảng khắc mùa xuân đến nhẹ nhàng và thân thương. Vạn vật đều mang hơi thở sức sống của mùa xuân, tiếng hát đón xuân của cô thiếu nữ đầy tình tứ nhưng cũng có chút tiếc nuối vì ngày mai có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi. Nhịp thời gian của mùa xuân lại bắt đâu tăng tốc và đều đều hơn với các cụm từ như hổn hển" "thì thầm" với nhau đầy ý vị, thân thương "Khách xa gặp lúc mùa xuân chín Lòng trí bâng khuâng sực nhớ làng Chị ấy năm nay còn gánh thóc Dọc bờ sông trắng nắng chang chang" Mùa xuân đã không còn thơ mộng nữa mà đã là mùa xuân chín. Tâm trạng của tác giả lại mang nỗi buồn khó tả, băn khoăn về thân phận người con gái không biết cuộc sống bây giờ ra sao. Chủ thể từ thôn nữ đã chuyển sang “chị ấy” như sự biến đổi về trách nhiệm của người phụ nữ đã trở thành người vợ, người mẹ đầy vất vả. Mùa xuân chín bài thơ nhẹ nhàng, giản dị được Thecoth chọn lọc tinh tế thể hiện nối nhớ quê mênh mang của nhà thơ. Những Giọt Lệ Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? Bao giờ tôi hết được yêu vì, Bao giờ mặt nhật tan thành máu Và khối lòng tôi cứng tựa si? Họ đã xa rồi khôn níu lại, Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa… Người đi, một nửa hồn tôi mất, Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ. Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu? Sao bông phượng nở trong màu huyết, Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu? Những giọt lệ - một trong những bài thơ hay của ông THE COTH - Top sản phẩm bán chạy -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL -31% Kích thướt S M L XL 2XL Đêm khuya ở nhà quê Lều tranh lạnh lẽo mấy canh thâu, Lạnh cỏ cây trời lạnh đến đâu... Hé cửa nhìn trăng, trăng tái mặt, Gài then thắp nến, nến rơi châu. Chiêm bao bóng lẩn Dao Trì động, Mường tượng hồn chơi thệ thuỷ cầm. Năm ngón đường tơ ngồi dậy bấm, Gió quên than thở dế quên sầu. Thơ Hàn Mặc Tử luôn đau đáu nỗi nhớ quê hương vô cùng đau xót, quạnh quẽ. Khi tác giả đang phải ở trong căn nhà thương thì chợt nhớ về quê hương, nhìn qua song cửa sổ để nhớ về một thời xưa. Trong bài thơ Đêmm khuya ở nhà quê được mở đầu bằng một khung cảnh vô cùng lạnh lẽo. Lều tranh cô đơn giữa không gian tĩnh mịch. Có lẽ đây là giai đoạn tác giả phải sống xa cộng đồng, bị hắt hủi không ai dám đến gần. Ngay cả cây cỏ cũng lạnh tê tái. Ánh trăng qua cửa sổ tái mặt, tác giả lặng lẽ trở vào lều, thắp ngọn lửa mong có hơi ấm vậy mà nến cũng rơi châu. Nghệ thuật nhân hóa “Trăng tái mặt – nến rơi châu” càng làm cho khung cảnh u buồn theo tâm trạng của nhà thơ. Chìm vào giấc ngủ, nhà thơ nhớ lạ thời Dao Trì động, mơ về thời chơi thủy cầm vui bẻ năm nào. Những lúc như vậy thì quên sầu, nhờ vần thơ tiếng nhạc làm cho cuộc sống thêm sinh động hơn. Đêm khuya là lúc tâm trạng của con người thương rơi vào trạng thái buồn đau nhất. 3. Tuyển tập thơ Hàn Mặc Tử về trăng nổi tiếng Hàn Mạc Tử được biết đến với phong các thơ rất buồn, sầu cảm. Có lẽ nó xuất phát từ việc ông là người hẩm hiu, mắc bệnh phong nên bị người đời hắt hủi, những năm cuối đời phải sống ở trại thương Quy Nhơn và chết ở đó. Trong những ngày cô đơn thì thì ngoài làm thơ thì ông chỉ có thể làm bạn cùng với ánh trăng. Các tác phẩm của ông rất tiêu biểu như Đà Lạt trăng mờ, Trăng vàng trăng ngọc, Uống trăng, Đánh lừa, Huyền ảo, Ưng trăng… Thơ về trăng của Hàn Mặc Tử Một Miệng Trăng Cả miệng ta trăng là trăngCả lòng ta vô số gái hồng nhanTa nhả ra đây một nàngCho mây lặng lờ, cho nước ngất ngâyCho vì sao rụng xuống mái rừng sayGió thổi rào rào như lá đổSuối gì trong trắng vẫn đồng trinhBóng ai theo dõi bóng mìnhBóng nàng yêu tinhNhịp cười như tiếng vỡ pha lê Thưa tôi không dám say mêMột mai tôi chết bên khe Ngọc TuyềnBây giờ tôi dại, tôi điênChấp tay tôi lạy cả miền không gianHẹn tôi tảng sáng đi tìm mộngMộng còn lưởng vưởng bến xa mơTiếng gà gáy rung trăng đầu hạTôi hoảng hồn lên, giận sững sờ. Uống Trăng Ta căm với tiếng reo khôTa buồn với liễu bên hồ ngẩn ngơNgông cuồng đi hái vần thơYêu đương, rót nước để chờ trăng lênBóng Hằng trong chén nằm nghiêngLả lơi, tắm mát, làm duyên gợi tìnhSóng xao mặt nước rung rinhLòng ta khát miếng chung tình từ lâuUống đi cho đỡ khô hầuUống đi cho bớt cái sầu mênh mangCó ai nuốt ảnh trăng vàngCó ai nuốt cả bóng nàng Tiên NgaĐã thèm cái giấc mơ hoa Đêm Trăng Bữa ni sáng tỏ bóng HằngThử xem thiên hạ ai bằng ta khôngThảnh thơi lầu mát ngồi trôngMuôn vàn tâm sự một dòng nao naoCàng lên, càng tỏ, càng caoTrăng ơi hãy ghé động đào xem hoaHữu tình ta lại gặp taĐêm nay mới thấy đậm đà khuôn thiênMà sao ngậm miệng làm duyênĐã nhiều căn dặn nỗi niềm tóc tơMà sao trăng khéo hững hờVì trăng ta phải ngồi chờ suốt đêmMuốn bay lên tận cung thiềmKéo vầng trăng xuống kết duyên châu trần. Trăng trong thơ Hàn Mặc Tử Vầng Trăng Hãy nâng lên và nâng lên chút nữaSóng thơm tho như ánh ngọc hừng cao quá và căng lên dữ quá,Dồn qua mau cho lún mức hư không. Đã trong rồi và thanh tao đến tớtBao nhiêu tơ chuyển được tiếng thơ êm hơn đừng cho xanh lờn lợt,Em so le và nguyên vẹn giữa đêm nay. Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắmXin ban ơn bằng cách sáng thêm lênÁnh thêm lên cho không gian rất đẫmLinh hồn thơ mát rợn với hương nguyền. Ưng Trăng Tôi ngâm thơ trăng thơ trăngKhông ngờ gió mát phăng phăng bay xanh đậu bức tranh đề,Bông thơm hội ý bên lề chờ ca nhẹ thỡn chưa vồng,Bởi chưng huyền ảo còn lồng hương đày khí hậu còn nguyên,Không ai chạm tới mà đền sao ưng quá! Tôi ưng nàng,Nàng xa xa lắm, ơi nàng Trăng ơi! Đà Lạt Trăng Mờ Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,Trời mơ trong cảnh thật huyền sao đắm đuối trong sương nhạt,Như đón từ xa một ý thơ. Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,Để nghe dưới đáy nước hồ nghe tơ liễu run trong gió,Và để xem trời giải nghĩa yêu. Hàng thông lấp loáng đứng trong im,Cành lá in như đã lặng thực làm sao phân biệt được?Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm. Cả trời say nhuộm một màu trăng,Và cả lòng tôi chẳng nói một tiếng gì nghe động chạm,Dẫu là tiếng vỡ của sao băng! Đà Lạt trăng mờ của Hàn Mặc Tử là một trong những bài thơ thuộc hàng tuyệt phẩm thi ca mà tác giả để lại trong đời. Một bài thơ hội tụ đủ các yếu tố Trăng, nước hồ, sương nhạt, ý thơ, tơ liễu, hàng thông, Ngân hà, sao băng... hòa vào nhau tạo nên một đặc trưng không thể lẫn vào đâu được của Đà Lạt. Thành phố Đà Lạt chỉ một lần đặt chân đến thôi cũng không muốn về nữa. Cảnh trời đất và không khí tại đây, khi ở độ cao vô cùng thích thú. Nhất là nhìn khung cảnh về đêm như một bức tranh ánh sáng huyền ảo. Nhưng chỉ dưới con mắt của nhà thơ mới “lột tả hết” “cái thần, cái hồn” kiêu sa trong ánh trăng mờ ảo xứ “sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm”. Mở đầu bài thơ tác giả khẳng định được ở Đà Lạt một đêm là một diễm phúc, trong đêm lạnh tiếng nhạc thông xa của xứ sở lắm hoa nhiều thác này sẽ ru hồn người vào cõi thiên thai. Đừng bao giờ quên thưởng thức sắc vàng của Mimôza, nét lung linh của những hàng Phượng tím, nét diễm kiều của những lúm địa lan, hay sắc hồng của những khám Hoa Anh Đào. Đà Lạt thực sự là một cõi huyền mơ được con người lên thiên đường của sắc đẹp. Đến với Đà Lạt du khách sẽ cảm nhận được không khí se lạnh khi về đêm, nhưng nó giúp con người cởi bỏ mọi u sầu, vướng bận của thời gian và công việc, của toan tính mà được tắm mình trong không gian đầy hương hoa. Tâm hồn thả theo gió được thoải mái nhất, rũ bỏ những điều làm chúng ta bận lòng. Còn gì thú vị hơn khi trời Đà Lạt ở trong tầm mắt của bạn. Đêm trăng buồn Sáng Trăng Vui thay cảnh sáng trăngÁi tình bắt đầu căngHoa thơm thì nín lặngHương thơm thì bay layEm tôi thì hổn hểnÁo xiêm lấm tấm vàngEm tôi đã hiểu chưaĐó là khúc tình caNâng theo hơi thở nhẹỞ trên làn dây tơCủa lòng em rộn rãKhi mới học đòi mơĐêm nay trăng đúng tuổiNăm nay em dậy thìLàm sao không quyến luyếnHoa gió đã tình siEm tôi còn ngẫm nghĩChưa thấy nói năng chi… Trăng Vàng Trăng Ngọc Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!Ai mua trăng tôi bán trăng choKhông bán đoàn viên, ước hẹn hò…Bao giờ đậu trạng vinh quy đãAnh lại đây tôi thối chữ thơ. Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn giả đò chơi, anh tưởng rằngTôi nói thiệt, là anh dại quáTrăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang. Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơiTôi đang cầu nguyện cho trăng tôiTôi lần cho trăng một tràng chuỗiTrăng mới là Trăng của Rạng NgờiTrăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! Trăng là chủ đề quen thuộc của thơ ca. Ai ai cũng yêu quý trăng, nâng niu nó vì nó ở trên cao lồng lộng, soi sáng muôn nơi. Nhưng cái Hàn Mặc Tử khiến ta phải ngạc nhiên đó chính là mở đầu bài thơi đã Trăng trăng… Ai mua – tôi bán. Ô hay cái nhà ông này, trăng là của thiên nhiên chứ ai lấy được xuống đất mà bán. Có lẽ đó là câu cảm thán mà ai cũng ngạc nhiên thốt lên. Nhưng điệp khúc bán trăng liên tục ngân lên bằng việc lặp đi lặp lại từ Trăng 6-7 lần, ông chỉ giữ lại tình nghĩa đoàn viên mà thôi. Nhưng đọc sang khổ tiếp theo thì thấy nhà thơ lại quay ngoắt 180 độ. Vừa rao bán Trăng rất nhiệt tình giờ lại Không, không, không! Tôi chẳng bán hòn Trăng!”.Lý do là Vì “Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang”. Trăng là biểu tượng của cái đẹp, của tất cả mọi người để nâng niu sao có thể bán được. Cả bài thơ là một tình cảm ân nặng nghĩa tình của nhà thơ với trăng, đó là sự tôn thờ của ông nhưng lại kết thúc bằng một nỗi niềm day dứt sợ Trăng biết mất. Mở đầu và kết thúc cùng là Trăng nhưng ý nghĩa thì khác nhau. Kết thúc như muốn giữ lại trăng cho riêng mình. Cái hay của tác phẩm này là chất chứa ngôn ngữ đối thoại, chân thận pha trộn nhiều cảm xúc. Cách thể hiện đa dạng vừa khẳng định vừa phủ định thể hiện đúng chất một “nhà thơ điên”. Ngủ Với Trăng Ta không nhấp rượuMà lòng ta sayVì lòng nao nức muốnGhì lấy đám mây bayTé ra ta vốn làm thi sĩKhát khao trăng gió mà không hayTa đi bắt nắng ngừng, nắng reo, nắng cháy,Trên sóng cành, sóng áo cô gì má đỏ hây hâyTa rình nghe niềm ý bâng khuâng trong gió lảngVới là hơi thở nồng nàn của tuổi thơ ngâyGió nâng khúc hát lên cao vútVần thơ uốn éo lách rừng mâyTa hiểu ta rồi, trong một phútLời tình chơi vơi giữa sương bayTiếng vàng rơi xuống giếngTrăng vàng ôm bờ aoGió vàng đang xao xuyếnÁo vàng bởi chị chưa chồng đã mặc đi đêmTheo tôi đến suối xa miềnCõi thơ, cõi mộng, cõi niềm yêu đươngMây trôi lơ lửng trên dòng nướcĐôi tay vốc uống quên lạnh lùngNgả nghiêng đồi cao bọc trăng ngủĐầy mình lốm đốm những hào quang. Say Trăng Ta khạc hồn ra ngoài cửa miệngCho bay lên hí hửng với ngàn khơiỞ trên kia, có một ngườiNgồi bên sông Ngân giặt lụa chơiNước hoá thành trăng, trăng ra nướcLụa là ướt đẫm cả trăng thơmNgười trăng ăn vận toàn trăng cảGò má riêng thôi lại đỏ hườmTa hẵng đưa tay choàng trăng đãMơ trăng ta lượm tơ trăng rơiTrăng vướng lên cành lên mái tóc cô ơi,Hãy đứng yên tôi gỡ cho rồi cô điThong thả cô điTrăng tan ra bọt lấy gì tôi thươngTối nay trăng ở khắp phươngThảy đều nao nức khóc nường vu quiSay! Say lảo đảo cả trời thơGió rít tầng cao trăng ngả ngửaVỡ tan thành vũng đọng vàng khôTa nằm trong vũng trăng đêm ấySáng dậy điên cuồng mửa máu ra. Say trong ánh trăng Rượt Trăng Ha ha! Ta đuổi theo trăngTa đuổi theo trăngTrăng bay lả tả trên cành vàngTới đây là nơi tôi được gặp nàngRủ rê, rủ rê hai đứa tôi vào rừng hoangTôi lượm lá trắng làm chiếu trảiChúng tôi kê đầu trên khối sao băngChúng tôi soi chuyện bằng hơi thởDần dần hao cỏ biến ra thơChúng tôi lại là người của ước mơKhông xác thịt chỉ là linh hồn đang mộngChao ôi! Chúng tôi rú lên vì kinh độngVì trăng ghen, trăng ngã, trăng rụng xuống mình hai tôi. Hoảng lên nhưng lại cả cườiTôi toan níu áo nàng thời theo trăngHô hô! Ta đuổi theo trăng! Ta đuổi theo trăng!Trăng! Trăng! Trăng! Trăng!Thả nàng ra, thôi thả nàng raHãy buông nàng xuống cho ta ẵm bồng Đố trăng trăng chạy đàng trờiTôi rú một tiếng trăng rơi tức thì …. Trăng Tự Tử Lòng giếng lạnh! Lòng giếng lạnhSao chẳng một ai hayNghe nói mùa thu náu ở chỗ nàyTất cả âm dương đều tụ họpVà ta ưng mây ngừng lại ở nơi đâyĐể nghe, à để ngheBao giờ bí mật đêm thời loạnBao giọng buồn thương gió đã thềBao lời ai oán của si mêMà trai gái tự tình bên miệng giếngMiệng giếng há raNuốt ực bao laNuốt vì sao rơi rụngLoạn rồi! Loạn rồi, ôi giếng loạnTa hoảng hồn, hoảng vía, ta hoảng điênNhảy ùm xuống giếng vớt trăng lên. Chơi Trên Trăng ITôi đi trong áng sương mờTìm con trăng lạc ngoài bờ bến kiaXứ yêu bát ngát tôi lìaDò xem ý tứ ban khuya tôi liều… Tôi gò mây lại Tôi kìm sao bayGió nào tràn ngập xứ nàyVà tràn ngập cả những ngày xa xôiKhông trào nước mắt không thê thảmTôi doạ không gian rủa tới cùngTôi khát vô cùngTôi riết thời gian trong nắm tayTôi vò tiếc mến như vo lụaCất tiếng cười dòn xao động vùng mâyTôi nhập hồn tôi trong khúc hátĐể nhờ không khí đấy trăng lênĐể nghe miếng nhạc nghê thường trổiĐể hớp tình anh của nguyệt cầuVà để thoát ly ngoài thế giớiĐể cười để trửng để yêu nhauLên chơi cung quế lần đầuÔi phép lạ…Ôi nhiệm màuVườn tiên sáng láng như lòng người thương Thuyền ai đậu bến sông trăng đó II Ta bay lên! Ta bay lên!Gió tiễn đưa ta tới nguyệt thiềmTa ở trên cao nhìn trở xuốngLâng lâng mây khói quyện trăng đêm Ta gặp nàng Trăng ở suối TrăngNỗi lòng ta mở lẹ như phăngSáng trưng sáng cả vùng tiên độngTa ngắm hồn ta dáng trẻ măng Thơ ta vọt bắn thơm phưng phứtVô số màu tươi chảy lặng lờLời đẹp thôi miên người đẹp lạTa cười khanh khách điệu tơ mơ Nàng Trăng! Hãy mớm xuống hồn taSức nóng trong hơi của ngọc ngàSức khoẻ bay lan vườn ngự uyểnNụ cười ta nở ngọt như hoa…. Một Miệng Trăng Hàn Mặc TửCả miệng ta trăng là trăngCả lòng ta vô số gái hồng nhanTa nhả ra đây một nàngCho mây lặng lờ, cho nước ngất ngâyCho vì sao rụng xuống mái rừng sayGió thổi rào rào như lá đổSuối gì trong trắng vẫn đồng trinhBóng ai theo dõi bóng mìnhBóng nàng yêu tinhNhịp cười như tiếng vỡ pha lê Thưa tôi không dám say mêMột mai tôi chết bên khe Ngọc TuyềnBây giờ tôi dại, tôi điênChấp tay tôi lạy cả miền không gianHẹn tôi tảng sáng đi tìm mộngMộng còn lưởng vưởng bến xa mơTiếng gà gáy rung trăng đầu hạTôi hoảng hồn lên, giận sững sờ. Hàn Mặc Tử không nhìn trăng như những nhà thơ cổ điển và những nhà thơ mới. Trong thơ Hàn Mặc Tử, trăng không còn là trăng nữa. Bởi Hàn Mặc Tử không coi trăng như một hình ảnh cố định trên trời, mà Hàn Mặc Tử cho trăng như một người bạn thân thiết, trăng có tình cảm, có tâm tư để ông sẻ chia chia tâm sự mỗi ngày. Hi vọng, những bài thơ hay về trăng của Hàn Mặc Tử trên đây đã mang lại cho bạn nhiều xúc cảm khó phai. 4. CHÙM thơ Hàn Mặc Tử về tình yêu lãng mạn, đong đầy xúc cảm Đề tài về tình yêu cũng là chủ đề xuyên suốt trong sự nghiệp sáng tác của Hàn Mặc với nhiều tác phẩm để đời, được đông đảo bạn đọc yêu thích. Sau đây là một số bài thơ nổi tiếng của ông viết về đề tài tình yêu. Tương Tư Tương tư - một trong những bài thơ hay viết về đề tài tình yêu của "nhà thơ điên" Gió xuân đi khỏi bao giờ,Tấc xuân với tấm lòng thơ não mình, mình có nhớ nhung,Bao la non nước một vùng nước nhau từ thuở đào non,Biết nhau từ thuở trăng tròn, ai ôi!Hương thơm bay mất đi rồi,Mỗi lần hoa nở gây mùi yêu bao thấy mặt chán chường,Tỉnh ra hoảng hốt, hỏi nường, nường đâu!Sao trong giai tiết mà sầu,Rưng rưng nước mắt ai hầu lau cho? Mở miệng không ra, những nghẹn ngào,Tương tư sầu ấy cực làm sao!Nghe chim anh võ kêu buồn đáp,Thấy bóng đông quân tới biếng sững ngoài hiên mà tưởng tượng…Ngồi thừ trước án để chiêm cho hoa rụng bay tơi tả,Lẩm bẩm “Em ơi, khổ thế nào”! Bài thơ Tương Tư Hàn Mặc Tử, tác giả viết về sự tương tư nhớ người con gái. Đầu thơ là hỏi người con gái còn nhớ không những ngày đầu quen nhau, hỏi mình có nhớ nhung, nước non một vùng. Quen nhau từ thưở đào non, biết nhau từ thưở trăng tròn, hương thơm thì bay mất rồi, mỗi lần hoa nở lại gây mùi yêu đương. Xuân Như Ý Thần trí cao dâng đến chín trờiCung cầm rất lạ nỗi chơi vơiE khi mùi đạo là hương đứcĐớp mắt lên cho chí rụng rờiHào quang vây riết điềm chiêm baoChúa hiện ra trong điệu nhạc nàoĐầy rẫy no nê nguồn sáng lángRất nên trăng ngọc với vàng saoPhút giây hoan lạc ngớp vô songBờ bến thơ đây rộn gió lòngÝ đã nên sang, tình phải trọngCho mau! Lời nguyền nóng lên khôngChúa tôi, trên hết báu thanh xuânRất đã, rất no, ớn bội phầnLời đẹp cao rao muôn trượng cảĐây, xuân như ý, nguyện như rằm Cô Gái Đồng Trinh Cô gái đồng trinh - Hàn Mặc Tử Ôi cho ghê quá, ôi ghê quáCảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi Đêm qua trăng vướng trong cành trúcCô láng giềng bên chết thiệt rồiTrinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mớiChưa hề âu yếm ở đầu môi. Xác cô thơm quá thơm hơn ngọcCả một mùa xuân đã hiện hìnhThinh sắc cơ hồ lưu luyến mãiChết rồi – xiêm áo trắng như tinh. Có tôi đây hồn phách tôi đâyTôi nhập vào trong xác thịt nàyCốt để dò xem tình ý lạTrong lòng bí mật ả thơ ngây Biết rồi, biết rồi! Thôi biết cảTé ra Nàng sắp sửa yêu taBao nhiêu mơ ước trong tim ấyNhư chực xuân về thổ lộ ra. Gái Quê Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sựTôi đều nhận thấy trên môi emLàn môi mong mỏng tươi như máuĐã khiến môi tôi mấp máy thèm Từ lúc tóc em bỏ trái đàoTới chừng cặp má đỏ au auTôi đều nhận thấy trong con mắtMột vẻ thơ ngây và ước ao Lớn lên, em đã biết làm duyênMỗi lúc gặp tôi che nón nghiêngNghe nói ba em chưa chịu nhậnCau trầu của khách láng giềng bên Mơ Duyên Non nước tâm tình rộng bốn phươngĐòi em làm Nhạc, tôi làm HươngĐêm nay đại yến Lâm Xuân CácĐiêu Thuyền đàn khúc Tề Tuyên Vương Xong rồi đôi ta qua Đào NguyênEm làm rượu ngọt, anh làm menTiên cô không đợi duyên mời mọcSay thôi gò má đỏ rần lên. Liêu Tây bây giờ đang chiêm baoBây giờ ly biệt đến phương naoƯớc chi ta hoá làm Lê ảnhĐể khóc thương nhau đến bạc đầu. Mơ được có người yêu bên cạnh Khóm Vi Lau Gió rủ nhau đi chốn cả rồiNhỏ to, câu chuyện, ô kìa coiTrong lau như có điều chi lạ,Hai bóng lung lay, thấy cọ mài…Chen chúc, bóng trăng dòm thiệt kĩHai cành lau siết vì yêu thươngCái Nàng năm ngoái không quay lạiNgồi nghỉ bên lau để vấn vươngÂm thầm, gió quyến mùi hương mấtĐể khóm vi lau đứng trẻn trơTừ trước say sưa tình quấn quýt,Lạnh lùng không nói tận bao giờ… Bẽn Lẽn Trăng nằm sóng soải trên cành liễuĐợi gió đông về để lả lơiHoa lá ngây tình không muốn độngLòng em hồi hộp, chị Hằng ơi Trong khóm vi vu rào rạt mãiTiếng lòng ai nói? Sao im đi?Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắmLộ cái khuôn vàng dưới đáy khe Vô tình để gió hôn lên máBẽn lẽn làm sao lúc nửa đêmEm sợ lang quân em biết đượcNghi ngờ tới cái tiết trinh em. Thơ Hàn Mặc Tử đã đi vào lòng người bằng rất nhiều cảm xúc khác nhau. Trong thơ của ông chất chứa một nỗi buồn khó nói. Nỗi buồn của một con người không được sống tại quê hương của mình, nỗi buồn người luôn sống trong cô đơn. Nếu bạn yêu thơ của Hàn Mặc Tử hãy luôn dõi theo các bài viết của Thecoth nhé ! >>> Xem thêm CHỌN LỌC NHỮNG BÀI THƠ TÌNH ĐƠN PHƯƠNG ĐẪM NƯỚC MẮT THE COTH - Top sản phẩm bán chạy Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL Kích thướt M L XL 2XL
Nếu ai yêu thích thơ Hàn Mặc Tử thì chắc hẳn cũng đã nghe qua tập thơ có tên là “đau thương”, hay còn gọi là “thơ điên” như nhiều người đã từng biết đến. Những người yêu thơ gọi Hàn Mặc Tử bằng cái tên là “nhà thơ điên” cũng bởi vì đa số các tác phẩm nổi tiếng nhất của ông đều nằm trong tập này. Tập đau thương là một trời cảm xúc với những áng thơ từ tình tứ cho đến những nỗi đau cùng cực của thể xác và tâm hồn, từ những lời thơ trong trẻo, bay bổng cho đến những ý thơ khó hiểu và kinh dị. Hôm nay, tôi tổng hợp lại trong tập thơ điên của ông những bài được xem là hay và nổi bật nhất, các bạn cũng có thể xem toàn bộ những bài thơ của ông qua mục lục mà tôi đã soạn sẵn. Còn bây giờ, mời các bạn cùng xem qua chùm 10 bài thơ hay nhất trong tập thơ điên dưới đây, chúc các bạn xem thơ vui vẻ! Nội dung chính Table of Contents 1, Đà Lạt Trăng Mờ2, Mùa Xuân Chín3, Đây Thôn Vĩ Dạ4, Lưu Luyến II5, Trăng Vàng Trăng Ngọc6, Ghen7, Những Giọt Lệ8, Cô Gái Đồng Trinh9, Cuối Thu10, Thao ThứcRelated posts 1, Đà Lạt Trăng Mờ Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu, Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ. Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt, Như đón từ xa một ý thơ. Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều, Để nghe dưới đáy nước hồ reo. Để nghe tơ liễu run trong gió, Và để xem trời giải nghĩa yêu. Hàng thông lấp loáng đứng trong im, Cành lá in như đã lặng chìm. Hư thực làm sao phân biệt được? Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm. Cả trời say nhuộm một màu trăng, Và cả lòng tôi chẳng nói rằng. Không một tiếng gì nghe động chạm, Dẫu là tiếng vỡ của sao băng! 2, Mùa Xuân Chín Trong làn nắng ửng khói mơ tan, Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng. Sột soạt gió trêu tà áo biếc, Trên giàn thiên lý – Bóng xuân sang. Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời Bao cô thôn nữ hát trên đồi; – Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi. Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi, Hổn hển như lời của nước mây, Thầm thì với ai ngồi dưới trúc, Nghe ra ý vị và thơ ngây. Khách xa gặp lúc mùa xuân chín, Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng – “Chị ấy, năm nay còn gánh thóc Dọc bờ sông trắng nắng chang chang?” 3, Đây Thôn Vĩ Dạ Sao anh không về chơi thôn Vĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên. Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền. Gió theo lối gió, mây đường mây, Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay… Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó, Có chở trăng về kịp tối nay? Mơ khách đường xa, khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra… Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà? 4, Lưu Luyến II Chửa gặp nhau mà đã biệt ly Hồn anh theo dõi bóng em đi Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió Lưu luyến bên em chẳng nói gì. Thơ em cũng giống lòng em vậy Là nghĩa thơm tho như ánh trăng Mềm mại như lời tơ liễu rủ Âm thầm trong ánh gió băn khoăn. Anh đã ngâm và đã thuộc làu Cả ngàn rung động bởi thương đau Bởi vì mê mẩn, vì khoan khoái Anh cắn lời thơ để máu trào Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ Mà máu tim anh vọt láng lai Thơ ở trong lòng reo chẳng ngớt Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi. Em đã nghe qua em đã hay Tình anh sao phải trúng mê say Anh điên anh nói như người dại Van lạy không gian xoá những ngày. Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu Những ngày mây lam cuốn dập dìu Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả Những niềm run rẩy của đêm yêu Anh đứng cách xa hàng thế giới Lặng nhìn trong mộng miệng em cười Em cười anh cũng cười theo nữa Để nhắn hồn em đã tới nơi. 5, Trăng Vàng Trăng Ngọc Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng! Ai mua trăng tôi bán trăng cho Không bán đoàn viên, ước hẹn hò… Bao giờ đậu trạng vinh quy đã Anh lại đây tôi thối chữ thơ. Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng. Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng Tôi nói thiệt, là anh dại quá Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang. Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng! 6, Ghen Ta ném mình đi theo gió trăng Lòng ta tản khắp bốn phương trời Cửu trùng là chốn xa xôi lạ Chim én làm sao bay đến nơi? Chiếc tàu chở cả một đêm trăng Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng Muôn sợi hương trầm bay bối rối Muôn vàn thần thánh sống cao sang. Giây phút ôi chao! Nguồn cực lạc. Tình tôi ghen hết thú vô biên Ai cho châu báu cho thinh sắc Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm. 7, Những Giọt Lệ Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi? Bao giờ tôi hết được yêu vì, Bao giờ mặt nhật tan thành máu Và khối lòng tôi cứng tựa si? Họ đã xa rồi khôn níu lại, Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa… Người đi, một nửa hồn tôi mất, Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ. Tôi vẫn còn đây hay ở đâu? Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu? Sao bông phượng nở trong màu huyết, Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu? 8, Cô Gái Đồng Trinh Ôi cho ghê quá, ôi ghê quá Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi Đêm qua trăng vướng trong cành trúc Cô láng giềng bên chết thiệt rồi Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới Chưa hề âu yếm ở đầu môi. Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc Cả một mùa xuân đã hiện hình Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi Chết rồi – xiêm áo trắng như tinh. Có tôi đây hồn phách tôi đây Tôi nhập vào trong xác thịt này Cốt để dò xem tình ý lạ Trong lòng bí mật ả thơ ngây Biết rồi, biết rồi! Thôi biết cả Té ra Nàng sắp sửa yêu ta Bao nhiêu mơ ước trong tim ấy Như chực xuân về thổ lộ ra. 9, Cuối Thu Lụa trời ai dệt với ai căng, Ai thả chim bay đến Quảng Hàn, Và ai gánh máu đi trên tuyết, Mảnh áo da cừu ngắm nở nang. Mây vẽ hằng hà sa số lệ, Là nguồn ly biệt giữa cô đơn. Sao không tô điểm nên sương khói, Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn. Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ, Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ. Cây gì mảnh khảnh run cầm cập, Điềm báo thu vàng gầy xác xơ. Thu héo nấc thành những tiếng khô. Một vì sao lạ mọc phương mô? Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ? Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ? 10, Thao Thức Ý thơ của Mai Đình, lời Hàn Mặc Tử Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy Cho nên muôn dặm ở ngoài kia Em đang mong mỏi, em đang nhớ Bứt rứt lòng em muốn trở về. Như xa xôi quá biết làm sao? Lấy trí tương tư đo được nào? Em mới vùng vằng em thở dốc Tình thương trong dạ cứ xôn xao Thôi em chán quá, em buồn quá Anh của em giờ cười với ai? Nói những gì đâu tức tối dạ! Em hồ nghi mãi, giận không thôi. Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy Cho nên chăn chiếu vẫn so le Nếu hay thương nhớ là thương nhớ Em dại gì đâu. Ngủ thiếp đi. Những bài thơ hay nhất của Hàn Mặc Tử Những bài thơ về biển hay nhất của Huy Cận Những bài thơ tục hay nhất của Hồ Xuân Hương Những bài thơ tâm trạng nhất của Hàn Mặc Tử Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói đến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu Người là cao cả, vô biên và vô lượng xung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm dây quyến luyến làm bằng êm dịu, làm bằng thành bại….Gió phương mô đẩy đưa Người đến bờ xa lạ, đầy trinh tiết và đầy thinh sắc. Người dừng lại để hái những lá tinh hoa. Người nín lặng để mà nghe tiếng trăng reo vang vang như tiếng châu báo vỡ lỡ. À ra Người cũng dại dột, hốt vàng rơi bọc trong vạt áo. Trí Người đã dâng cao và thơ Người dâng cao hơn nữa. Thì ra Người đang say sưa đi trong Mơ Ước, trong Huyền Diệu, trong Sáng Láng và vượt hẳn ngoài Hư Linh… Tôi làm thơ? – Nghĩa là tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường tơ, rung rinh một làn ánh sáng…Anh sẽ thấy hơi đàn lả lướt theo hơi thở của hồn tôi, và chiều theo những sóng điện nóng ran trút xuống bởi năm đầu ngón tay uyển chuyển. Anh sẽ run theo khúc ngân nga của tơ đồng, sẽ để mặc cho giai âm rền rỉ nuối không ngưng. Và anh sẽ cảm giác lạ, nhìn không chớp mắt khi một tia sáng xôn xao tại có vì sao vỡ. Những thứ ấy là âm điệu của thơ tôi, âm điệu thiêng liêng tạo ra trong khi máu cuồng rên vang dưới ngòi bút. Tôi làm thơ? – Nghĩa là tôi yếu đuối quá. Tôi bị cám dỗ. Tôi phản lại tất cả những gì của lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật. Và cũng nghĩa là tôi đã mất trí, tôi phát điên. Nàng đánh tôi đau quá, tôi bật tiếng khóc, tiếng gào, tiếng rú… Có ai ngăn cản được tiếng lòng tôi? Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của Tình yêu. Tôi đã vui, buồn, giận, hờn đến gần đứt sự sống. – Thôi, mời cô cứ vào… Ánh sáng lạ trong thơ sẽ làm cho gò má cô đỏ gấc. Và một khi Cô đã vào là Cô sẽ lạc, vì vườn thơ rộng rinh không bờ bến. Càng đi xa càng ớn lạnh… Hàn Mặc Tử Vài lời nói đầu về tập đau thương Tập đau thương của Hàn Mặc Tử gồm ba phần hương thơm, mật đắng và máu cuồng & hồn điên, 2 phần đầu gồm những tứ thơ nhẹ nhàng, lãng mạn, nhưng cho tới phần 3 thì đã chất đầy những nỗi đau và thấm đậm màu sắc tôn giáo, khó hiểu. Các bạn có thể xem phần máu cuồng và hồn điên qua mục lục thơ Hàn Mặc Tử, hoặc cũng có thể truy cập vào đây Tập Đau Thương Thơ Điên > Phần 3 Máu Cuồng & Hồn Điên – Hàn Mặc Tử Và vừa rồi là những áng thơ hay và nổi bật nhất trong tập thơ điên của Hàn Mặc Tử mà tôi muốn gửi đến các bạn, hi vọng rằng các bạn cũng sẽ thích và yêu mến những áng thơ tình rất hay và buồn bã này. Hãy truy cập vào mục lục thơ Hàn Mặc Tử để khám phá thêm nhiều hơn các bài thơ của ông các bạn nhé! Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ! Xem thêm Thơ Hàn Mặc Tử hoặc Chùm Thơ Nổi Tiếng và Những Chùm Thơ Hay Của Hàn Mặc Tử cùng Thơ Tình Sáng Tác Mới
Nguồn Gốc Tập Thơ Điên. Nếu Ai Yêu Thích Nhà Thơ Hàn Mạc Tử Chì Chắc Hẳn Đã Từng Nghe Qua Tập Thơ Có Tên Là " Đau Thương", hay còn gọi là " Thơ Điên" nhiều người biết đến. Nói đến Hàn Mặc Tử 1912 - 1 Domain Liên kết Bài viết liên quan Tho han mac tu Hàn Mặc Tử - Wikipedia Francis Nguyễn Trọng Trí, penname Hàn Mặc Tử September 22, 1912 - November 11, 1940 was a Vietnamese was the most celebrated Vietnamese Catholic literary figure during the colonial era. He w Xem thêm Chi Tiết
vietnam Trả lời 14 năm trước “Mở cửa nhìn trăng, trăng tái mặt, Khép phòng đốt nến, nến rơi châu…” Mấy ai đã từng say trăng như Hàn Mặc Tử? “Trăng sõng soài trêncành liễu - Đợi gió đông về để lả lơi…” “Bẽn lẽn” – Thi sĩ còn nói đến thuyền trăng, sông trăng, sóng trăng… Cả một trời trăng mộng ảo, huyền diệu. Thơ Hàn Mặc Tử rợn ngợp ánh trăng, thể hiện tâm hồn “say trăng” với tình yêu tha thiết cuộc đờ, vừa thực vừa mơ. Ông là một trong những nhà thơ lỗi lạc nhất của phong trào Thơ mói 1932-1941. Với 28 tuổi đời 1912-1940, ông để lại cho nền thơ ca dân tộc hàng trăm bài thơ và một số kịch thơ. Thơ của ông như trào ra máu và nước mắt, có khôgn ít hình tượng kinh dị. Cũng chưa ai viết thơ hay về mùa xuân và thiếu nữ “Mùa xuân chín”, về Huế đẹp và thơ“Đây thôn Vĩ Giạ” như Hàn Mặc Tử. “Đây thôn Vĩ Giạ” rút trong tập “Thơ điên” xuất bản năm 1940, sau khi nhà thơ qua đời. Bài thơ nói rất hay về Huế, về cảnh sắc thiên nhiên hữu tình, về con người xứ Huế, nhất là các cô gái duyên dáng, đa tình, đáng yêu – tình yêu thơ mộng say đắm, lung linh trong ánh sáng huyền ảo. Bài thơ giãi bày một nỗi niềm bâng khuâng, một khao khát về hạnh phúc của thi sĩ đa tình, có nhiều duyên nợ với cảnh và con người Vĩ Giạ. Câu đầu “dịu ngọt” như một lời chào mời, vừa mừng vui hội, vừa nhẹ nhàng trách móc người thương biết bao nhớ đợi chờ. Giọng thơ êm dịu, đằm thắm và tình tứ “Sao anh không về chơi thôn Vĩ?”. Có mấy xa xôi. Cảnh cũ người xưa thấp thoáng trong vần thơ đẹp mang hoài niệm. Bao kỷ niệm sống dậy trong một hồn thơ. Nó gắn liền với cảnh sắc vườn tược và con người xứ Huế mộng mơ “Nhìn nắng hàng cau, nắng mới lên Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặtchwx điền?” Cảnh được nói đến là một sáng bình minh đẹp. Nhìn từ xa, say mê ngắm nhìn những ngọn cau, tàu cau ngời lên màu nắng mới, “nắng mới lên” rực rỡ. Hàng cau như đón chào người thân thương sau bao ngày xa cách. Hàng cau cao vút là hình ảnh thân thuộc thôn Vĩ Giạ từ bao đời nay. Quên sao được màu xanh cây lá nơi đây. Nhà thơ trầm trồ thốt lên khi đứng trước một màu xanh vườn tược thôn Vĩ Giạ “vườn ai mướt quá xanh như ngọc”. Sương đêm ướt đẫm cây cỏ hoa lá. Màu xanh mỡ màng, non tơ ngời lên, bóng lên dưới ánh mai hồng, trông “mượt quá” một màu xanh như ngọc bích. Đất đai màu mỡ, khí hậu ôn hoà, con người cần cù chăm bón mới có “màu xanh như ngọc” ấy. Thiên nhiên rạo rực, trẻ trung và đầy sức sống. Cũng nói về màu xanh ngọc bích, trước đó 1938 Xuân Diệu đã từng viết “Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá…” “Thơ duyên. Hai chữ “vườn ai” đã gợi ra nhiều ngạc nhiên và man mác. Câu thứ tư tả thiếu nữ với khóm trúc vườn đầy đặn, phúc hậu. “Lá trúc che ngang” là một nét vẽ thần tình đã tô đậm nét đẹp của cô gái Huế duyên dáng, dịu dàng, kín đáo, tình tứ đáng yêu. Hàn Mặc Tử hơn một lần nói về trcs và thiếu nữ. Khóm trúc như toả bóng xanh mát che chở cho một mối tình đẹp đang nảy nơ “Thầm thì với ai ngôì dưới trúc Nghe ra ý nhị và thơ ngây” “Mùa xuân chín” Câu 3, 4 trong khổ thơ đầu tả cau, tả nắng, tả vườn, tả trúc và thiếu nữ với một gam màu nhẹ thoáng, ẩn hiện, mơ hồ. Đặc sắc nhất là hai hình ảnh so sánh và ẩn dụ. xanh như ngọc… mặt chữ điền Cảnh và người nơi Vĩ Giạ thật hồn hậu, thân thuộc đáng yêu. Vĩ Giạ - một làng quê nằm bên bờ Hương Giang, thuộc ngoại ô cố đô Huế. Vĩ Giạ đẹp với những con đò thơ mộng, những mảnh vườn xanh tươi bốn mùa, sum sê hoa trái. Những ngôi nhà xinh xắn thấp thoáng ẩn hiện sau hàng cau, khóm trúc, mà ở đây thường dìu dặt câu Nam ai, Nam bình qua tiếng đàn tranh, đàn thập lục huyền diệu, réo rắt. Thôn Vĩ Giạ đẹp nênthơ. Hàn Mặc Tử đã dành cho Vĩ Giạ vần thơ đẹp nhất với tất cả lòng tha thiết mến thương. Khổ thơ thứ hai nói về cảnh trời mây, sông nước. Một không gian nghệ thuật thoáng đãng, mơ hồ, xa xăm. Hai câu 5, 6 là bức tranh tả gió, mây, dòng sông và hoa hoa bắp. Giọng thơ nhẹ nhàng, thoáng buồn. Nghệ thuật đối tạo nên bốn phiên cảnh hài hoà, cân xứng và sống động. Gió mây đôi ngả như mối tình nhà thơ, tưởng gần đấy mà xa vời, cách trở. Dòng Hương Giang êm trôi lờ lững, trong tâm tưởng thi nhân trở nên “buồn thiu”, nhiều bâng khuâng, man mác. Hoa bắp lay nhè nhẹ đung đưa trong gió thoảng. Nhịp điệu khoan thai thơ mộng của miền sông Hương, núi Ngự được diễn tả rất tinh tế. Các điệp ngữ luyến láy gợi nên nhiều vương vấn mộng mơ “Gió theo lối gió, mây đường mây Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay”. Hai câu tiếp theo nhà thơ hỏi “ai” hay hỏi mình khi nhìn thấy hay nhớ tới con đò mộng nằm bến sông trăng. Sông Hương quê em trở thành sông trăng. Hàn Mặc Tử với tình yêu Vĩ Giạ mà sáng tạo nên vần thơ đẹp nói về dòng sông Hương với những con đò dưới vầng trăng. Nguyễn Công Trứ đã từng viết “Gió trăng chứa một thuyền đầy”. Hàn Mặc Tử cũng góp cho nền thơ Việt Nam hiện đại một vần thơ trăng độc đáo “Thuyền ai đậu bến sông trăng đo Có chở trăng về kịp tối nay?” Tâm hồn nhà thơ xao xuyến khi nhìn sông trăng và con thuyền. Thuyền em hay “thuyền ai” vừa thân quen, vừa xa lạ. Chất thơ mộng ảo “Đây thôn Vĩ Giạ” là ở những thi liệu ấy. Câu thơ gợi tả một hồn thơ đang rung động trước vẻ đẹp hữu tình của xứ Huế miền Trung, nói lên một tình yêu kín đáo, dịu dàng, thơ mộng và thoáng buồn. Khổ thơ thứ ba nói về cô gái xứ Huế và tâm tình thi nhân. Đương thời nhà thơ Nguyễn Bính đã viết về thiếu nữ sông Hương “Những nàng thiếu nữ sông Hương – Da thơm là phấn, má hường là son”…Vĩ Giạ mưa nhiều, những buổi sớm mai và chiều tà phủ mờ sương khói. “Sương khói” trong Đường thi thường gắn liền với tình cố hương. Ở đây sông khói làm nhoà đi, mờ đi áo trắng em, nên anh nhìn mãi vẫn không ra hình dáng em nhân ảnh. Người thiếu nữ Huế thoáng hiện, trắng trong, kín đáo và duyên dáng. Gần mà xa. Thực mà mơ. Câu thơ chập chờn, bâng khuâng. Ta đã biết Hàn Mặc Tử từng có một mối tình với một thiếu nữ Huế mang tên một loài hoa đẹp. Phải chăng nhà thơ muốn nói về mối tình này? “Mơ khách đường xa, khách đường xa Áo em trắng quá nhìn không ra Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà”. “Mơ khách đường xa, khách đường xa… ai biết… ai có…” các điệp ngữ luyến láy ấy tạo nên nhạc điệu sâu lắng, dịu buồn, mênh mang. Người đọc thêm cảm thương cho nhà thơ tài hoa, đa tình mà bạc mệnh, từng say đắm với bao mối tình nhưng suốt cuộc đời phải sống trong cô đơn bệnh tật. Cũng cần nói đôi lời về chữ “ai” trong bài thơ này. Cả 4 lần chữ “ai” xuất hiện đều mơ hồ ám ảnh “vườn ai mướt quá xanh như ngọc?” – “Thuyền ai đậu bến sông trăng đó?” – “Ai biết tình ai có đậm đà?”. Con người mà nhà thơ nói đến là con người xa vắng, trong hoài niệm bâng khuâng. Nhà thơ luôn cảm thấy mình hụt hẫng, chơi với trước một mối tình đơn phương mộng ảo. Một chút hi vọng mong manh mà tha thiết như đang nhạt nhoà và mờ đi cùng sương khói? Hàn Mặc Tử đã để lại cho ta một bài thơ tình thật hay. Cảnh và người, mộng và thực, say đắm và bâng khuâng, ngạc nhiên và thẫn thờ… bao hình ảnh và cảm xúc đẹp hội tụ trong ba khổ thơ thất ngôn, câu chữ toàn bích. “Đây thôn Vĩ Giạ” là một bài thơ tình tuyệt tác. Cái màu xanh như ngọc của vườn ai, con thuyền ai trên sông trăng, và cái màu trắng của áo em như đang dẫn hồn ta đi về miền sương khói của Vĩ Giạ thôn một thời xa vắng “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà?”
Hàn Mặc Tử hay còn gọi là Hàn Mạc Tử, ông tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh 22 tháng 9 năm 1912 và mất 11 tháng 11 năm 1940. Ông là nhà thơ nổi tiếng và tiên phong khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, là người khởi xướng ra Trường thơ Loạn. Ông sinh ở làng Lệ Mỹ, huyện Đồng Lộc, Tỉnh Đồng Hới nay là Quảng Bình trong một gia đình nghèo, cha mất sớm. Thuở nhỏ ông sinh sống và theo học ở Quy Nhơn, Bồng Sơn, Sa Kỳ, sau khi cha mất ông tiếp tục theo học ở trường Pellevin - Huế. Ngày nay nhìn lại thơ văn Hàn Mặc Tử, chúng ta có thể khẳng định Hàn Mặc tử là nhà thơ tiên phong đã đổi mới tư tưởng, đặt nền móng tưởng tượng, mộng mơ và giao cảm trong thơ Việt Nam, và một quan niệm rõ ràng hơn về thi ca. Cụ thể hai bài Chùa hoang và Thức đêm, mở về thân xác con người, tạo bút pháp không gian nghệ thuật, trong đó trăng, nước và khí trời là ba yếu tố nền tảng xây dựng nên vũ trụ thơ Hàn Mạc Tử. » Những bài thơ nổi bật của Hàn Mặc Tử Mùa Xuân Chín Đây Thôn Vĩ Dạ Những Giọt Lệ Đà Lạt Trăng Mờ Trăng Vàng Trăng Ngọc Em Sắp Lấy Chồng » Những chùm thơ hay của Hàn Mặc Tử được tổng hợp Tập 13 Bài Thơ Về Trăng Hay & Bất Hủ, Nổi Tiếng Của Hàn Mặc Tử Tập 12 Bài Thơ Tình Buồn Bã & Hay Nhất Của Thi Nhân Hàn Mặc Tử Tập 10 Bài Thơ Xuân, Thơ Về Ngày Tết Hay Nhất Của Hàn Mặc Tử Tập 15 Bài Thơ Tình Yêu Hay Nhất Của Nhà “Thơ Điên” Hàn Mặc Tử Tuyển Chọn 10 Bài Thơ Hay Nhất Trong Tập “Thơ Điên” Của Hàn Mặc Tử Tuyển Tập 10 Bài Thơ Về Đêm Buồn & Tâm Trạng Của Nhà Thơ Hàn Mặc Tử » Tất cả các bài thơ, tuyển tập thơ Hàn Mặc Tử Ái Khanh Hỡi Đêm Khuya Ở Nhà Quê Đêm Khuya Tự Tình Với Sông Hương Đón Gió Ý Trinh Ăn Tết Bức Thư Xanh Biết Anh Canh Khuya Cảm Tác Cô Bích Ngọc Trả Lời Cảnh Phan Thiết Trong Ngày Tuần Du Chạy Theo Hạnh Phúc Chưa Biết Yêu Em Đau Em Sắp Lấy Chồng Gái Lấy Chồng Già Gởi Cho Người Không Quen Biết Ghẹo Cô Bán Chè Bông Cỏ Hình Ảnh Xưa Hỏi Thăm Cô Bích Ngọc Hồn Lìa Khỏi Xác Hồn Qua Đêm Kén Chồng Khách Qua Đường Và Cô Bán Trầu Khóm Vi Lau Lượng Vàng Lưu Luyến I Mùa Thương Một Cõi Quên Này Đây Lời Ngọc Song Song Nắng Vàng Ngày Tết Xa Nhà Ngày Xuân Đi Chơi Đề Thơ Ở Chùa Ngoạn Cảnh Chùa I Ngoạn Cảnh Chùa II Nhàn Nhạc Bay Nước Mây Phút Mơ Màng Phong Hoa Tuyết Nguyệt Rụng Rồi Say Máu Ngà Sống Khổ Và Phấn Đấu Sớm Mồng Một Tết Đi Xe Lửa Ra Huế Siêu Thoát Tởn Làm Thơ Đường Luật Tự Thuật Tự Trào Thương Trên Bờ Trên Cầu Tràng Tiền Trên Dòng Tiêu Kim Thuỷ Tương Tư Vẩn Vơ… Vớt Hồn Xuân Như Ý Đau thương Thơ Điên, 1937 + Phần 1 Hương Thơm Đà Lạt Trăng Mờ Tối Tân Hôn Huyền Ảo Mùa Xuân Chín Thi Sĩ Chàm Mơ Hoa Sáng Trăng Say Nắng Thời Gian Bắt Chước Cao Hứng Chuỗi Cười Đây Thôn Vĩ Dạ Ghen Lưu Luyến II Trăng Vàng Trăng Ngọc + Phần 2 Mật Đắng Những Giọt Lệ Cuối Thu Thao Thức Hãy Nhập Hồn Em Khói Hương Tan Đôi Ta Sầu Vạn Cổ Muôn Năm Sầu Thảm Dấu Tích Gửi Anh + Phần 3 Máu Cuồng & Hồn Điên Trường Tương Tư Hồn Là Ai Biển Hồn Ta Sáng Láng Ngủ Với Trăng Say Trăng Rượt Trăng Trăng Tự Tử Chơi Trên Trăng Một Miệng Trăng Rướm Máu Trút Linh Hồn Ước Ao Cô Liêu Người Ngọc Cô Gái Đồng Trinh Ngoài Vũ Trụ Đôi Hồn Đàn Ngọc Đánh Lừa Lòng Anh Thầm Lặng Thắm Thiết Cẩm Châu Duyên Nỗi Buồn Vô Duyên Tiêu Sầu Duyên Kỳ Ngộ Quần Tiên Hội Gái Quê 1936 Đời Phiêu Lãng Âm Thầm Bẽn Lẽn Duyên Muộn Em Lấy Chồng Gái Quê Hái Dâu Lòng Quê Mất Duyên Một Đêm Nói Chuyện Với Gái Quê Mơ Nắng Tươi Nụ Cười Nhớ Chăng Nhớ Nhung Quả Dưa Sượng Sùng Tình Quê Tình Thu Tôi Không Muốn Gặp Tiếng Vang Trái Mùa Uống Trăng Lệ Thanh Thi Tập Đàn Nguyệt Đêm Trăng Đi Thuyền Bán Túi Thơ Bán Túi Thơ Tự Hoạ Bút Thần Khai Buồn Thu Bước Giang Hồ Ca Dao Cảm Tác Cửa Sổ Đêm Khuya Chùa Ông Núi Phù Cát Chùa Hoang Chuyến Đò Ngang Chơi Thuyền Gặp Mưa Gái Ở Chùa Giang Hồ Nhớ Mẹ Hồn Cúc Khuê Phụ Thán Núi Vọng Phu Ngâm Vịnh I Ngâm Vịnh II Ngâm Vịnh III Nhớ Trường Xuyên Sầu Xuân Thanh Nhàn Thức Khuya Đêm Không Ngủ Thuật Hoài Trả Lời Người Rao Bán Thơ Trả Lời Người Rao Bán Thơ Tự Hoạ Trồng Hoa Cúc Tuồng Đời Vô Đề Vịnh Hoa Cúc Vịnh Lầu Ông Hoàng Vội Vàng Chi Lắm Xuân Hứng Thượng Thanh Khí Vầng Trăng Ưng Trăng Tình Hoa Mơ Duyên Cưới Xuân, Cưới Vợ Buồn Ở Đây Sao, Vàng Sao Đừng Cho Lòng Bay Xa Nói Tiên Tri Trường Thọ Nhạc Hương Tài Hoa Xuân Như Ý Ra Đời I Say Thơ Đêm Xuân Cầu Nguyện Nguồn Thơm Điềm Lạ Xuân Đầu Tiên Ta Nhớ Mình Xa Một Nửa Trăng Nhớ Thương Say Chết Đêm Nay Lang Thang Anh Điên Em Điên Bến Hàn Giang Ave Maria Phan Thiết! Phan Thiết! Hãy Đón Hồn Anh Chơi Giữa Mùa Trăng 1941 Chơi Giữa Mùa Trăng Mùa Thu Đã Tới Kêu Gọi Quan Niệm Thơ Khao Khát Tình Thơ Ra Đời II Linh Hồn Thanh Khiết Chiêm Bao Với Sự Thực Với thế giới nghệ thuật ấy, Hàn Mặc Tử đã có những đóng góp mới lạ, tạo nên một phong cách thơ thật riêng, một thi pháp riêng biệt, một khái niệm riêng cho làng thơ Bình Định lúc bấy giờ với cái tên đày ấn tượng “Trường thơ loạn”. “Đây thôn Vĩ Dạ” và trải qua bảy mươi năm thăng trầm cùng lịch sử văn học nhưng nó vẫn giữ nguyên giá trị. Khi nhắc đến Hàn Mặc Tử mọi người nghĩ ngay đến "Đây Thôn Vĩ Dạ" một trong những bài thơ hay và nổi tiếng, bất hủ theo thời gian. Ngoài ra, ông có nhiều chủ đề thơ rất hay về tình yêu lãng mạn, đặc biệt ông mượn ánh trăng để thiện những bài thơ tình. Cũng là trăng, chỉ trong khoảnh khắc, trăng của Hàn Mặc Tử có những tâm độ cực kỳ khác nhau trăng vừa là người yêu, là cõi mộng ... Lúc sinh thời, Hàn Mặc Tử luôn yêu, tình yêu của Hàn Mặc Tử là sự đau điếng đáo để thân tâm, ngoài Thượng đế, Thánh nữ đồng trinh Maria luôn có khả năng phục sinh thanh khiết, với Hàn Mặc Tử, đó lại là cách thể hiện tồn sáng tạo đầu tiên. Xuân Diệu trong Thơ thơ và Gửi hương cho gió, là một kẻ đa tình không cần đến thịt da, coi tình yêu như tôn giáo, sống là yêu và ngược lại. ... Trong nhiều tập thơ của Hàn Mặc Tử, có rất nhiều chủ đề nổi bật như viết về trăng, về đêm, cảnh vật... Và không thể thiếu chủ đề mùa xuân, một trong những chù đề hay rất được nhiều bạn đọc yêu thích khi nhắc về nhà thơ Hàn Mặc Tử. Bao nhiêu đổi thay, bao nhiêu kinh hoàng đã đến với Hàn, từ Mùa xuân chín đến Đây thôn Vỹ Dạ. Ngay dưới đây là tập 10 bài thơ xuân và ngày tết hay ... Đường thơ bất tận cũng như đường đời ngắn ngủi của nhà thơ Hàn Mặc Tử chập nhau khoảng mười năm, nhưng để lại tiếng thơ bất hủ cho hậu thế. Nếu ai yêu thích thơ của ông sẽ biết, thơ Hàn Mặc Tử đi từ trong sáng đến đau thương, bay lên thượng tầng đớn đau và chết chóc và trở về những tinh khiết ban đầu như chưa bao giờ bợn gợn những vật vã kinh hoàng trần thế. Thơ đi cùng với ông ... Thơ Hàn Mặc Tử được chia thành nhiều tập, và những ai yêu thích tập "thơ điên", hay còn gọi với tên khác là "đau thương" thì chắc chắn sẽ không quên. Thơ điên chính là một loài hình thơ riêng, một loại hình thơ xét về mặt nào đó là tiếng lòng được điệu thức hóa, mà tiếng lòng chính là cảm xúc, cái nguồn càm xúc tìm đến thơ Điên chính là Đau Thương. Sự Đau Thương của Hàn Mặc Tử ... Sau khi xem qua hơn 206 bài thơ của nhà thơ Hàn Mặc Tử, có rất nhiều bài thơ đa dạng chủ đề, thời gian, không gian. Trong đó, chủ đề về đêm và trăng là sở trường cũng như thế mạnh của nhà thơ Hàn Mặc Tử. Các bài thơ về đêm mang nhiều cảm xúc, sự mê luyến và chân thật do chính tác giả trải qua và phổ thành từng bài thơ. Hôm nay, blog xin giới thiệu đến các bạn những bài thơ về ... Bài thơ Ái Khanh Hỡi Hàn Mặc Tử, tác giả viết tình duyên bất diện đến ngàn thu. Đầu thơ nói về sự xa cách mấy nước long anh luôn mơ hoảng ngày trôi, lá thì còn thắm ngày thì còn xanh tha thướt, còn tình đôi ta sao chưa đượm màu tươi. Tác giả nòn nói tình đôi ta đến ngàn thu bất diệt và lừng danh đến hoa cây Bồng Đảo. Ái Khanh Hỡi Hàn Mặc Tử Sao bao năm xa cách ngoài mây ... Bài thơ Đêm Khuya Ở Nhà Quê Hàn Mặc Tử, tác giả viết về khung cảnh đêm khuya ở quê nhiều cảm xúc. Đầu thơ nói về lầu tranh lạnh lẽo, lạnh cỏ cây trời, hé cửa nhìn trăng tái mặt, gài then thắp nến rơi châu. Bài thơ nói về giấc chiêm bao bóng lẩn Dao Trì động, mường tượng hồn đang chơi thệ thủy cầm, năm ngón đàn tô ngồi dậy bấm, gió thì quên than thở dế quên sầu. Đêm Khuya Ở ... Bài thơ Đêm Khuya Tự Tình Với Sông Hương Hàn Mặc Tử, tác giả viết tặng cụ Phan Sào Nam. Nội dung đầu nói về đôi ta với nhiều tâm sự Hàng Nga biết rồi, thời thủa nước non đến non nước sông Hương suôi ngược, tình sông lại lai láng khôn ngăn. Bài thơ nhắc đến gió trăng, mưa nguồn chớp bể luôn đêm, vì đâu nước chảy lững lờ hay cho thế sự cuộc cờ chiêm bao. Đêm Khuya Tự Tình Với ... Bài thơ Đón Gió Hàn Mặc Tử, tác giả viết gió xa đón gió xa bay. Đầu thơ tác giả mượn ý thơ ra khỏi bút thơ buồn, ý tôi ra khỏi tâm hồn thì say. Hình ảnh gió xa đón gió xa bay, tôi thì đang hóng mát dưới cây ngô đồng, sự trong ngóng, xa nhớ trong vô ngần, tác giả nhắc đến muôn hương mùa xuân. Đón Gió Hàn Mặc Tử Thơ ra khỏi bút thơ buồn Ý tôi ra khỏi tâm hồn thì say Gió ... Bài thơ Ý Trinh Hàn Mặc Tử, tác giả viết về ý trinh đã mất. Đầu thơ nói về trăng rụng, liền đánh thức hoa, lá giật mình rơi trước hè trăng vàng thí liếm qua hoa. Nội dung nói về trăng cả, và những lời thơ ẩn ý về cô thiếu nữ, và những lời nói làm mê ly. Ý Trinh Hàn Mặc Tử Trăng rụng nhiều ghê! Trăng rụng nhiều ghê! Ta liền đánh thức hoa đang ngủ, Lá giật mình lăn ở ... Bài thơ Ăn Tết Hàn Mặc Tử, tác giả viết về ngày tết nhộn nhịp. Bài thơ về ngày tết mua sắm, nhưng cũng phản diện một phần vì mog muốn ngày tết sung túc, nên mọi thứ điều phải chạy vay và mượn. Bài thơ tác giả cho thấy cảm xúc của mình qua khung cảnh ngày tết, cảm thấy không vui và cười gượng cho cảnh lãnh đạm này. Ăn Tết Hàn Mặc Tử Tết nhứt nhà ai khéo khéo bày, Cỗ bàn ...
tho han mac tu tho dien