tôi sắp chết rồi

Hắn không lên tiếng, bất đắc dĩ rút điếu thuốc ra khỏi miệng tôi hôn lên. Vòng khói trong miệng còn chưa phun ra lẻn vào miệng hắn, tán loạn vài vòng rồi hòa vào nước bọt trôi đi. Đối phương hôn thì thôi đi, còn ngẩng đầu nhìn từ trên cao xuống như đang kiểm tra thành quả. Đáng tiếc, tôi làm hắn thất vọng rồi. Mở to mắt trong đêm tối hoài niệm cả ngàn lần về quá khứ tốt đẹp đó, tôi hả giận vô cùng. Tôi sắp chết rồi, cái đồ khốn nạn. Tôi là một người đàn ông, người bạn đời có tình nhân. Tôi chẳng thể nũng nịu chạy đến cửa quậy phá, bát nháo làm loạn được. Chúng tôi ôm nhau rồi chia tay. Hai hôm sau Hoàng Lại Giang trở lại mang theo bản thảo, một xấp giấy can và mấy cái bút kim. "Cái khó ló cái khôn, tôi nghĩ ta đưa vào nhà in để họ xếp chữ là không ổn. 【BASEUS】Củ sạc Baseus GAN3 Pro 65W TẶNG CÁP 100W hỗ trợ PD QC 4.0 sạc siêu nhanh cho tất cả các hãng ĐT/ Laptop đang giảm giá chỉ còn 429.000Đ trên shopee, sản phẩm đã bán được 646 món, review trung bình 4.9 sao với 244 lượt đánh giá Tôi sắp chết rồi!" - Tuổi Trẻ Online. Tiếng kêu từ Syria: "Giúp tôi với! Tôi sắp chết rồi!" TTO - "Giúp tôi với! Tôi sắp chết rồi" là dòng tin nhắn mà tiến sĩ Nguyễn Phương Mai, giảng viên môn giao tiếp đa văn hóa tại ĐH khoa học ứng dụng Amsterdam (Hà Lan), nhận được Künstliche Befruchtung Für Singles Im Ausland. Tôi sắp chết rồi Tác giả Chu Bạch Thể loại Đam mỹ hiện đại, NP, OE Chuyển ngữ Hồ Ly Rùa Tôi sắp chết rồi. Bác sĩ nói với tôi “Cậu xong rồi, hết thuốc chữa, bệnh viện không trị được bệnh của cậu đâu, cậu đi đi.” Tôi giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh, ngồi ngây tại chỗ. Nửa ngày sau bác sĩ mới ngẩng đầu, thấy tôi vẫn còn ngồi đấy, mày liền nhíu lại “Vẫn chưa đi à?” Vẻ mặt không kiễn nhẫn, giống như thấy ruồi bọ bu quanh bánh kem dâu vậy. Biểu tình kia giống như đang nói thời gian eo hẹp, sao vẫn còn chưa nhanh chạy về nhà mà chuẩn bị hậu sự? Tôi hồn xiêu phách lạc bước ra khỏi bệnh viện, đầu óc vô cùng mờ mịt. Tôi sắp chết rồi. Trong đời còn chưa có một chuyện tốt nào phát sinh mà tôi đã phải chết sao? Tôi dừng lại giữa dòng người đi đường qua lại, bi ai đến muốn khóc, nhưng nước mắt lại chẳng thể nào chảy ra được. . Tôi tên Du Hảo. Người tốt Du Hảo. Mọi người gọi tôi là người tốt, bởi vì từ trước đến giờ tôi luôn nhẫn nhục chịu khó, chỉ cần nhờ vả sẽ sẵn sàng đáp ứng. Giống như năm đó từ trung học lên đại học, tôi rõ ràng đã nhận được thư trúng tuyển, nhưng mẹ lại nói với tôi “Trong nhà không còn nhiều tiền, Du Thiếu con nhỏ, anh đừng có mong.” Thực ra tôi biết, bà bất công. Năm ấy em trai học năm hai trung học, trong nhà chỉ có thể cung cấp đầy đủ cho một sinh viên, mà bà thì muốn để em trai học đại học. Trong lòng tôi rất muốn tiếp tục đi học, nhưng rồi chỉ sững sờ trong chốc lát, rồi miễn cưỡng mỉm cười hạ giọng “Vâng, không sao, con cũng không nghĩ đến.” Tôi vừa đi làm vừa ôn tập, cuối cùng cũng kiếm đủ học phí, hai năm sau mới đi học đại học. Bốn năm đại học, toàn bộ công việc trong phòng ký túc từ rửa bát, nấu cơm, kể cả sáng sớm chạy đi giặt quần áo cũng đều do một mình tôi đảm nhiệm. Từ đó bọn họ có thói quen coi tôi thành chân chạy vặt, bởi vì tôi luôn yên lặng làm xong, bọn họ cứ thế bỏ qua hết thảy đạo lý hiển nhiên, ngay cả một câu “cảm ơn” cũng không buồn nói. Tôi chính là một người tốt như vậy đấy, hi sinh thân mình vì người khác, vô tư dâng kính, quan trọng nhất đó là chưa từng oán hận dù chỉ một câu. Tôi luôn nhẫn nhục chịu đựng, vĩnh viễn đứng ở trong góc nhỏ im lặng mỉm cười chờ đợi, nhưng đầy bụng chua xót. Trước kia, nếu cảm thấy tủi thân, vẫn còn có thể tự an ủi mình người tốt luôn được báo đáp. Vậy mà bây giờ, tôi sắp chết. Tôi đứng trên con phố tấp nập, cuối cùng cũng cười không nổi. Chỉ xin nghỉ nửa ngày, buổi chiều vẫn phải về đi làm. Người có thể chết, công việc lại không thể bỏ dở. Thật bi ai. Thật thất bại. . Trước khi tan ca, Lucy cùng đồng nghiệp vừa nói vừa cười đi tới, đem một chồng văn kiện đặt lên bàn tôi, cười “Du Hảo, giúp một chút nhé, ngày mai phải nộp rồi.” Lúc đó trong đầu tôi vẫn còn trống rỗng, tôi nói “Nhưng ngày mai tôi cũng phải nộp bản kế hoạch.” Đó là nhiệm vụ đầu tiên sếp mới nhậm chức giao cho tôi. Lucy bĩu môi, dường như không vui. Cô nàng hơi hơi cúi người, bày ra vẻ mặt em gái bé nhỏ, hai tay chắp thành chữ thập trước ngực, nũng nịu nói “Xin anh đấy, người ta tối nay có hẹn với bạn trai rồi. Anh giúp tôi thêm một lần này nữa thôi, được không?” Tôi còn chưa kịp cự tuyệt, Lucy đã cười duyên quay người rời đi. Phụ nữ trong công ty sai bảo tôi dường như đã thành thói quen. Mỗi lần có người nhờ vả, tôi chỉ có thể ngượng ngùng không đành cự tuyệt. Thế rồi không biết là ai khai mào, về sau ai cũng biết Du Hảo là một người tốt bụng, nếu có công việc gì không kịp làm, chỉ cần giao cho cậu ta, cậu ta nhất định sẽ làm thay bạn. Có lúc tôi vì giúp các cô ấy làm mà phải trì hoãn công việc của chính mình, bởi vì thế, tôi bị sếp cũ mắng không ít lần. Nhưng mà hiện tại tôi sắp chết, không biết còn sống được mấy ngày nữa. Tôi không cần phải thiệt thòi chính mình mà lấy lòng người khác nữa, dù sao cũng đâu có ai nhớ được lòng tốt của tôi. Câu đó nói như thế nào nhỉ? Nhân thiện bị nhân khi, mã thiện bị nhân kỵ. Người hiền lành bị người bắt nạt, ngựa hiền bị người cưỡi Bọn họ ức hiếp tôi chẳng qua chỉ vì tôi thành thật yếu đuối mà thôi. Dẫm đạp tôi dưới chân quá lâu mà quên mất tôi cũng có thể đứng lên, cũng có cái đầu bình thường như bọn họ. Đêm đó, tôi chỉ làm bản kế hoạch của mình, sau đó lên giường đi ngủ. Sáng ngày thứ hai, nét mặt Lucy vô cùng rạng rỡ, chắc hẳn cuộc hẹn tối hôm trước thập phần vui vẻ. Cô nàng đi tới, cầm văn kiện hôm qua đặt trên bàn tôi lên, một bên mở ra xem một bên hỏi tôi “Làm xong rồi sao? Có viết sai chỗ nào không…” Nói được nửa câu, cô nàng ngẩng đầu nghi hoặc nhìn tôi “Sao lại trống thế này?” Sắc mặc đã có chút bối rối. Tôi trả lời “Chẳng phải hôm qua tôi đã nói rồi sao, tôi không rảnh.” Cô nghĩ tôi đang đùa hay sao? Lucy sửng sốt, sắc mặt thoắt xanh thoắt hồng lại thoắt cái trắng bệch. Khoảnh khắc đó tôi bỗng nhiên phát hiện, tôi thực sự rất thích cái vẻ mặt phong vân biến sắc này của cô nàng. Cô nàng hé miệng, tự hồ muốn nói lời gì đó không êm tai, tôi lạnh lùng liếc một cái, cô lập tức im miệng. Cô phẫn hận trừng tôi một cái, cuối cùng không cam lòng xoay người rơi đi. Hôm đó, Lucy bị sếp mới gọi vào văn phòng ba mươi phút, sau khi đi ra lập tức chạy vào toilet khóc thêm nửa tiếng nữa, cả ngày mắt sưng húp. Trong lòng tôi vô cùng sảng khoái, giống như ác khí tích tụ nhiều năm rút cuộc cũng được xả ra một hơi. Tôi nghĩ, hóa ra làm người xấu lại vui vẻ như thế, vậy mà đến giờ tôi mới biết được. Tôi quyết tâm về sau sẽ làm một người chỉ vì tư lợi của mình. Chỉ tiếc, “về sau” của tôi quá ngắn ngủi. . Ngày hôm sau trong cuộc họp bỗng sếp phá lệ, thuận miệng khen tôi một câu, nói bản kế hoạch tôi làm trật tự rõ ràng, cẩn thận chu đáo. Sếp cũ chưa bao giờ khen tôi trước mặt mọi người. Ông ta không thích tôi, bởi vì tôi luôn kéo dài công việc, tính tình thì khúm núm, lại còn không biết nói chuyện, thật sự không có một điểm nào khiến người ta yêu thích. Sếp mới từ tổng công ty tới từ tuần trước, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tính cách phóng khoáng, làm việc dưới tay anh ta chỉ cần năng lực là đủ. Xem ra anh ta rất thích tôi. Nhưng chẳng có gì để vui vẻ cả, tôi một chút cũng không cười nổi. Tôi vẫn phải chết. . Về tới nhà, Kiều Tứ gọi điện cho tôi. Cậu nói “Du Hảo, mai là thứ sáu, cùng đi đánh quần vợt đi.” Có một việc quên chưa nói, tôi thầm mến Kiều Tứ, từ hồi đại học đến giờ. Kiều Tứ tên thật cũng không phải là Kiều Tứ, cậu ta họ Kiều, khi sắp xếp thứ hạng trong phòng cậu ta là lão tứ, mọi người đều gọi cậu là Kiều Tứ. Tôi lớn hơn cậu hai tuổi, nhưng cho tới tận bây giờ cậu vẫn luôn đối xử với tôi như em trai. Cậu chỉ cần tùy tiện cười với tôi một cái, tâm tình tôi liền lay động, không tự chủ được. Biết rõ cậu chỉ đem tôi theo như tùy tùng, cậu cùng bạn bè chơi bóng, tôi chỉ có thể ở một bên nhặt bóng cho bọn họ. Mặc dù thế, tôi vẫn luôn vô cùng vui vẻ, vô cùng thỏa mãn. Nhưng hiện tại, tôi lại không còn tâm trạng ấy nữa. Có niềm vui gì địch lại được bóng ma tử vong chứ. Tôi tự giễu ý nghĩ của mình, tương lai không còn dài, thời gian đối với tôi thật sự rất quý giá, tình yêu say đắm đối với cậu chắc đành phải dừng lại ở đây thôi. Vậy là tất cả đều vui vẻ, phải không? Tôi nói với Kiều Tứ “Không, ngày mai tôi không rảnh.” Mùa hè nắng nóng như vậy, tôi thà nằm dài trên salon xem tivi, ít nhất nội dung đặc sắc của bộ phim kia cũng có thể khiến lòng tôi nhẹ đi một chút. Kiều tứ dường như đang cười, cậu hỏi “Hử, có chuyện quan trọng gì sao?” Bao năm qua, chuyện quan trọng nhất đối với tôi chính là cậu, cậu đương nhiên cho rằng tôi sẽ tùy thời tùy lúc luôn đợi mệnh của cậu rồi. “Ngày mai đài truyền hình sẽ chiếu bộ phim tôi thích nhất cả ngày, vậy có được tính là quan trọng không?” “A, Du Hảo,” Kiều tứ thấp giọng cười khẽ, “Vài ngày không gặp, cậu trở nên thú vị rồi đấy.” Cậu ta lại cho rằng tôi đang nói giỡn. Trời đất chứng giám, thành thật trung hậu như tôi, từ nhỏ đến lớn, thật sự đến tận bây giờ vẫn chưa đùa giỡn với người nào cả. “Được rồi, tám giờ ngày mai tôi qua đón cậu, đừng ngủ quên nhé.” Cậu cúp điện thoại. Tôi đương nhiên sẽ không gọi lại giải thích với cậu, tôi thực sự không muốn đi. Đâu có gì liên quan đến tôi chứ. Đợi đến khi tôi ở bên ngoài bình tĩnh mới lên lầu, quái nhân kia đã trở ngốc căng thẳng đến nỗi nói chuyện cũng không lưu loát, cô bé hỏi tôi “Phải làm sao bây giờ? Để người ta chờ lâu như vậy không tốt phải không?Tôi trừng cô bé một cái “Sao không gọi cho tôi?” Được lắm được lắm, xuất sư vị tiệp thân tiên tử. Xuất sư vị tiệp thân tiên tử trích từ câu “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử, trường sử anh hùng lệ mãn khâm” trong bài thơ Thục Tương của Đỗ Phủ, ý chỉ những người có chí lớn trong tâm, chuẩn bị kỹ lưỡng chu đáo cho đại sự nhưng gần đến lúc quan trọng lại không may tạ thếCô bé bộ dáng như sắp phát khóc “Em căng thẳng quá nên quên mất.”Tôi đành tốt bụng vỗ vai an ủi “Quên đi, dù sao cũng không còn chuyện của cô, là lỗi của tôi.”Lúc thư ký đưa chúng tôi vào văn phòng gặp quái nhân, tôi ngây người mất năm giây mới lấy lại được tinh ngồi ở kia, chính là tiên sinh lang thang đầu óc không bình thường tôi gặp ở dưới ta ngẩng đầu nhìn thấy tôi cũng ngạc nhiên không sao phản ứng của tôi cực nhanh, lập tức bay đến trước mặt ông kích động hỏi.“Một nguyện vọng của ông vẫn còn hiệu lực chứ?”Tôi lấy được hợp đồng quyền đại lý như thế quả thực là một truyền kỳ!Sếp hỏi tôi lập được công lớn, muốn được thưởng gì. Tôi gần như cả người dính chặt vào ghế xoay trước mặt hắn, hữu khí vô lực nói.“Vì ông chủ phục vụ, cúc cung tận tụy, đến chết mới thôi.”Gay go rồi, thái độ của tôi đối với sếp hình như ngày càng tùy ý. Vạn nhất một ngày nào đó không cẩn thận chọc hắn nổi giận, hắn đuổi tôi cuốn gói cút đi, đến lúc đó nên làm sao? Tiền nhà chưa đóng, khách sạn thì không ở được, chỉ có thể lưu lạc đầu đường xó chợ chờ chết mà may sếp tựa hồ không để ý thái độ lười nhác kia của tôi “Hình như cậu rất mệt?”“Vậy sao?” Tôi không tập trung nhiên là mệt rồi, bởi vì tôi sắp chết ai biết được mấy ngày nữa mình sẽ chết mà còn có thể cả ngày vui vẻ sảng khoái, tinh thần phấn chấn được chứ.“Tôi có một trái tim già cỗi” Tôi nói, “Nó không thể cũng không muốn tiêu phí quá nhiều khí lực.”“Cậu chỉ mới hơn hai mươi,” Sếp nhắc nhở, “Cậu ngay cả tóc bạc cũng chưa có lấy một sợi, nhanh như vậy đã già sao?”Đúng vậy, có người sống đến chín mươi chín tuổi, bốn mươi tuổi vẫn có thể chối là chưa già. Nhưng mà tôi thì sao, hai mươi chín tuổi cũng không thể sống đã già đề nghị “Muốn nghỉ một thời gian không, nghỉ ngơi một chút?”Vốn là ý tốt, nhưng tôi nghe xong lập tức sợ tới mức cứng cả người, cái đầu như tượng trông lắc nguầy nguậy “Không không không, tôi không nghỉ đâu.”Nghỉ làm gì chứ, tôi đây chính là một kẻ nhàm chán, ngồi trong nhà nếu không có việc gì làm chỉ còn có thể lết đến bên quyển lịch chậm rãi chờ đến ngày chết mà không phải là nghỉ ngơi, đó là giày nở nụ cười “Chưa từng gặp người nào như cậu, cho nghỉ lại không muốn.”Tôi ngượng ngùng “Đúng vậy, tôi trời sinh ngoại tộc, trăm năm khó gặp một người, không thể so sánh với phàm phu tục tử.”Trầm ngâm một lát, sếp mới lên tiếng “Vậy thì tăng lương nhé. Không ai lại không thích tăng lương.”Tôi thất vọng đáp “Được.”Được, đây là kết quả tốt nhất tôi có khả năng lấy được, không thể tốt hơn nhất khi tôi chết, có thể học theo nhân vật trong phim ảnh vung tiền chạm trổ hoa văn lên giường, gối lên hoàng kim đi tìm cái quy cũng không thể bảo tôi ở trước mặt sếp khóc rống lên nước mắt chảy ròng ròng bi ai khẩn cầu hắn, hiện tại tôi cần nhất, chỉ là một vị thần y diệu thủ có thể khải tử hồi năm nay, ai có thể quản được ai sống ai chết tối về tới nhà nhận được cuộc điện thoại lạ, nghe mới biết, hóa ra là lạ, anh ta là bạn của Kiều tứ, gọi điện thoại cho tôi làm gì?Đầu tiên anh ta nói “Tôi nghĩ phải thông báo cho cậu biết, vết thương của tôi đã lành rồi.”Cũng phải lành thôi, dù sao có phải chấn động não đâu mà giả mù sa mưa vui vẻ thay anh ta “Thật tốt quá, hôm đó thực xin lỗi.”Đến đoạn này, cuộc trò truyện lẽ ra nên chấm dứt rồi, tôi với anh ta đâu có những năm tháng tranh vanh để cùng nhau hồi ức anh ta dường như còn có lời muốn nói, tôi chờ nửa ngày, anh ta vẫn thủy chung không nói thành thế tôi tốt bụng hỏi “Còn chuyện gì khác không?”Xấu hổ hồi lâu, anh ta rút cuộc cũng nói ra “Không phải cậu đã nói chờ vết thương của tôi lành lại sẽ mời tôi ăn cơm sao?”À, hóa ra là chuyện anh ta không nhắc tới có lẽ tôi cũng quên mất chính mình đã nói những lời ta ở nước ngoài lâu năm, đại khái có lẽ đã quên mất Trung Quốc còn có “lời khách sáo” như vậy ta đã gọi điện thoại đến tận nhà thúc giục, bây giờ sao còn có thể không biết xấu hổ mà nói Ôi ngại quá, hôm đó tôi chỉ thuận miệng nói lẽ tôi nghĩ lâu quá, Anthony cho rằng tôi không muốn. Anh ta có chút sốt ruột.“Kỳ thật tôi cũng có thể mời cậu.”Ô, tự động dâng đến cửa hả. Tôi làm bộ từ chối “Thật ngại, việc này sao có thể…”Anh ta vội vàng nói “Không ngại đâu, không ngại đâu.”Bộ dáng khẩn trương của anh ta khiến tôi suýt bật cười, trên đời sao vẫn còn người ngốc như vậy mời tôi đến nhà hàng Hồng Chủy Điểu ăn bữa Chủy Điểu trong phim ảnh chính là loại nhà hàng trên bàn đốt nến bạch lạp, trong ly thủy tinh cắm hoa hồng, còn có người đứng bên cạnh không ngừng kéo violong réo hoài nghi phải chăng vì anh ta mới từ nước ngoài trở về nên không rõ tình huống mờ ám cụ thể hàng Hồng Chủy Điểu trên đỉnh Lộ Sơn, cây tình nhân trong chùa Hỉ Nhạc, còn có hồ ước nguyện ở quảng trường Song Phi, ba nơi này bị một đám nhân sĩ nhàm chán liệt vào danh sách tam đại thánh địa cho tình mà anh ta lại mời tôi đến nơi này…Nhưng tôi không nói chuyện này cho anh ta, loại thành phần tri thức liều mạng kiếm sống mỗi tháng chỉ được mấy ngàn tiền lương như tôi đây chưa từng được có cơ hội đến nơi như thế này tiêu nhiên người đi cùng tôi thì không có vấn đề gì. Mang tâm lý suy sụp lết về đến nhà, tôi ngã vật luôn xuống dưới chân cánh cửa còn chưa khép lại theo phong cách bi kịch hết sức có thể, nằm lăn lóc trên nền sàn gỗ, đau khổ tới mức khóc không ra nước vừa đi khám bệnh tiêu của tôi là tích góp kiếm được một số tiền lớn để lấy đà mua được nhà trước năm 30 tuổi nên đã làm việc quần quật từ khi đủ 18, tới nay mới 25 đã gần chạm tới mục tiêu trước mắt. Nhưng gần đây tôi cảm thấy cơ thể cực kì bất ổn nên đi khám, kết quả bác sĩ bảo tôi bị bệnh nan y, không chữa được, chỉ còn sống trong hai tháng nữa thôi. Lúc đó tôi túm ống quần của bác sĩ mạnh đến nỗi cạp quần bị tụt xuống một đoạn lộ ra quần đùi chấm bi của ông ta, ông ta mới chịu xem lại tờ xét nghiệm của tôi một lần nữa và phán lại có thể sẽ chết trước hai không biết mình đã về nhà bằng cách nào, trong đầu lúc này chỉ tua đi tua lại toàn bộ quá trình tôi khổ sở kiếm tiền để cuối cùng đổ sông đổ người đều nói tôi là sao chổi, dù không ai nói rõ ràng nhưng sự thật chứng minh mới lên sáu mà cả bố mẹ lẫn ông bà nội ngoại - những người chăm sóc tôi - đều lần lượt ra đi. Cô dì chú bác họ hàng thấy vậy cũng sợ xanh mặt không dám nhận nuôi, lập tức làm thủ tục đưa tôi tới "mái ấm tình thương" - nói cách khác là trại trẻ mồ côi và bù thêm tiền cho trại để cho tôi được ăn học như thể đang làm lễ tiễn vong. Đen đủi đến vậy, tôi vẫn luôn tin rằng chính bản thân mình cũng không sống được lâu, nhưng làm sao mà ngờ được ngày tôi phải chết lại đến sớm sống ở mái ấm tình thương tuy cũng nhận được chút "tình thương" và niềm vui vì có vài người chơi cùng nhưng lại thiếu thốn đủ thứ, và không được tự do nữa. Bạn bè cùng lứa sau mỗi năm lại vơi đi vài người vì được nhận nuôi, riêng tôi thì bị gắn danh tiếng sao chổi lẫy lừng nên tới tận lúc tôi tốt nghiệp cấp ba, bạn bè đi hết mà tôi vẫn cắm chốt ở dùng số tiền dành dụm 12 năm ở mái ấm tình thương để chuyển ra ngoài sinh sống, làm việc chân tay một năm sau đó tự kiếm tiền học đại học, đỗ đại học xong lại vừa kiếm tiền học bổng vừa làm thêm, ra trường liền có công việc ổn định, thăng tiến vèo vèo, mới 25 tuổi đã làm trưởng phòng kế toán của một công ty lớn khá có tiếng trong nay tôi đã có cuộc sống mơ ước, chẳng còn thiếu thốn thứ gì, mỗi tội là tôi sắp chết rồi, haha - tôi cười."Huhuhu..." Tôi không gian tĩnh lặng và đầu óc tràn đầy tiêu cực, cuối cùng thì người sắt đá như tôi cũng khóc, nhưng tôi nằm khóc cũng chỉ được một lúc. Sau cùng thì tôi đã vất vả từ bé, phấn đấu được đến giây phút này đều dựa vào tính lạc quan, tôi không thể yếu đuối như vậy được. Nhưng sự lạc quan này của tôi đều dựa vào việc tôi tin tưởng bản thân sẽ có cuộc sống tốt đẹp trong tương lai, bây giờ thì tôi mất hết tương lai rồi. Rốt cuộc những năm qua tôi nhịn ăn nhịn mặc nhịn ăn chơi để làm gì? Để chết sao?Càng nghĩ càng sầu, hiện đang là mùa hè nên nằm dưới sàn cũng không bị lạnh mà chỉ cảm thấy rất mát mẻ, tôi lại nằm khóc tiếp rồi mệt tới mức ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy mở mắt đã thấy xung quanh tối om. Lúc thay đồ, cái người tên Anthony kia đến cạnh tôi, dường như có lời muốn dừng lại động tác nhìn anh ta, kết quả gương mặt anh ta bỗng nhiên đỏ bừng, như con tôm hùm bị nấu chín ơi, cái xã hội hiện đại này hóa ra vẫn còn có người biết thẹn thùng! Tôi quả thực muốn ngẩng mặt lên trời trợn trắng tốt bụng mở miệng hỏi “Anh tìm tôi có việc sao?”Anh ta có chút căng thẳng nói “Tôi thấy cậu có vẻ không vui, là bởi vì tôi sao?”Trong lòng tôi thầm nghĩ, mọi người bây giờ bị cái gì vậy, mỗi người đều coi mình là trung tâm hệ mặt trời rồi sao, cho rằng chín đại hành tinh chuyển động một chút cũng là chịu ảnh hưởng của mình trả lời trung thực “Anh suy nghĩ nhiều rồi.”Anthony như được thả lỏng, lộ ra gương mặt tươi cười đến sáng lạn nói với tôi “Tôi vẫn chưa biết tên cậu là gì.”“Tôi tên là Obama mà, khi nãy không phải đã giới thiệu rồi sao?” Tôi đáp.“A?” Anthony lộ ra biểu tình vô cùng ngốc thay xong quần áo liền đi ra ngoài, tìm một chỗ râm mát ngồi xuống nghỉ ngơi. Tuy rằng lúc này mới là vào hạ, thời tiết không tính là quá nóng, nhưng tôi nghĩ mãi không hiểu được cái trò chơi dưới mặt trời chói chang đánh qua đánh lại một quá bóng có gì thú vị khiến những người này chơi vui vẻ như vậy. Tôi thà rằng ngồi một góc hóng gió còn người đến cạnh tôi, hỏi “Sao không ra chơi bóng?”Cái giọng này nghe quen quen, tôi ngẩng đầu, đứng bên là một người đàn ông anh tuấn trưởng thành, khẽ mỉm cười với đượng nhiên không phải ai xa lạ, hắn chính là lãnh đạo trực tiếp của thảm, còn chuyện gì xui xẻo hơn gặp sếp vào ngày nghỉ đây. Đến cuối tuần cũng không được rảnh may tôi sắp chết, quản không nổi mấy cái lễ nghi phiền phức, tôn ti cao thấp này.“Cái vỉ đập ruồi quá lớn, tôi cầm không quen” Tôi lười biếng trả hồi lâu sau mới kịp phản ứng nói cái gì mà rất đúng, không khỏi bật nói “Cậu hình như không hề sợ tôi.”“Sợ anh?” Tôi kỳ quái liếc hắn một cái, “Tại sao phải sợ anh? Anh ăn thịt được tôi chắc?”Tôi hiện tại trời không sợ đất cũng không sợ, chỉ sợ chết mà ý vị thâm trường nở nụ cười “Không chừng tôi ăn thật thì sao?”“Vậy sao?” Tôi không quan tâm nói, “Vậy thì đa tạ đã thưởng thức.”Tôi còn đứng dậy hơi hơi khụy gối, một tay còn giả vờ nâng gấu váy không tồn tại hành lễ với của tôi cười, nói “Du Hảo, cậu quả thực là một người đặc biệt.”“A, đúng vậy, tôi là một người bình thường đặc biệt.” Tôi thờ ơ tứ ở bên kia vẫy tay với tôi, không biết có chuyện gì nữa. Tôi mừng rỡ tạm biệt sếp. Hắn ở phía sau vẫn nhìn theo, dù đã đi rất xa, tôi vẫn cảm thấy ánh mắt của hắn dường như vẫn dán chặt vào tứ nói “Du Hảo, cậu cùng Anthony luyện cầu được không?”Anthony vẻ mặt chờ mong nhìn tôi. Tôi ngắn gọn trả lời “Không được đâu.”Kiều tứ trong nháy mắt lộ ra biểu tình tức nghẹn “Vì sao?”“Tôi chưa từng đánh tennis, không biết đánh.”Đã tới sân tennis nhiều lần như vậy, tôi cho tới tận bây giờ vẫn chỉ phụ trách nhặt bóng. Đi cùng Kiều tứ đều là những người cao quý, tỷ như Lilith, người ta sao có tâm tình cùng một tiểu tùy tùng như tôi đây chơi tennis. Bọn họ sao lại không thuê người bồi luyện, chẳng lẽ tiếc chút tiền?Anthony vội cướp lời “Không sao không sao, tôi có thể dạy cậu.”Tôi chỉ đành bất đắc dĩ đáp hối hận rồi!Tôi đứng đó, một tay cầm vợt tennis, một tay che ngang trán, mệt không muốn nói chuyện đối diện vẫn còn hô to “Không sao, từ từ sẽ được, lần này nhất định có thể!”Mặt trời trên đỉnh đầu to như vậy, tôi cảm giác mình dại như một thằng đại ngốc. Mười mấy phút đồng hồ qua đi, hai chúng tôi vẫn lặp lại quá trình phát bóng – không tiếp được – đi nhặt bóng. Sự thật đã chứng minh, tôi đối với cái loại vận động này hoàn toàn không có một chút nào để người ta hi nàng Lilith đáng ghét còn cười nhạo tôi không chỉ một lần “Anh rút cuộc có thể không vậy?”, thấy tôi xấu mặt, cô nàng càng vui vẻ giống nhặt được một triệu, tất nhiên là tứ cũng cầm vợt đứng một bên nhìn tôi cười hung hăng trừng mắt liếc cậu ta, cười cười cười, cười cái đầu mẹ cậu!Một đôi cẩu nam nữ!Kết quả, Kiều tứ ý cười càng quay đầu nhìn Anthony oán hận quát “Phát bóng!”Thấy bóng hướng thẳng phía mình bay tới, tôi không chút suy nghĩ liền nâng vợt lên dùng hết sức đánh lại, giống như muốn đem những khó chịu phát tiết lên cái vợt quả tôi cuối cùng cũng đụng được tới cả mọi người đều không kịp phản ứng, quả bóng nhỏ với tốc độ cao phi thẳng về hướng Anthony.“Bốp” một tiếng thay cho tiếng trả lời, Anthony trực tiếp ngã hét chói tai, bộ dáng như sắp ngất, như thế người bị bóng đập là cô nàng vậy. Kiều tứ cũng ném vợt chạy lại xem nằm trên mặt đất, người thật sự không có vấn đề gì lớn, chỉ là ở chỗ bị bóng nện vào trên trán từ từ sưng lên thành một cùng Kiều tứ ba chân bốn cẳng đỡ anh ta dậy.“Thực xin lỗi”. Tôi hoàn toàn không chút thành ý nói.“Không sao, không sao” Anthony xua tay, “Là tôi tiếp bóng không tốt, không liên quan đến cậu.”Sự thật chính là như vậy, tất cả đều là anh ta sơ ý khinh suất cho rằng tôi đón không được bóng. Nhưng là anh ta đã quên, người có mọc nấm mốc chung quy vẫn có lúc gặp may. Xem đi, tôi vừa lúc gặp vận, tất cả mọi người đều trở tay không tứ muốn đưa Anthony đi bệnh viện khám bác sĩ, tennis đánh không được nữa ở cổng chặn được một chiếc taxi chuẩn bị về nhà, Lilith giữ chặt tôi lại, tức giận lớn tiến chất vấn.“Anh không được về, chúng ta cùng tới bệnh viện!”Tôi khó hiểu “Vì sao tôi phải đi, có tôi ở đó không lẽ anh ta sẽ khỏi nhanh hơn chắc?”Lilith bị tôi chọc giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại nói không ra lời, cứ lôi lôi kéo kéo tay tôi không chịu buông. Thật là, ban ngày ban mặt cứ cù cưa lằng nhằng, còn ra thể thống gì nữa chứ! Kiều tứ lại còn nhàn rỗi đứng một bên xem kịch vui. Vẫn là Anthony phải đi ra giải vây cho tôi, cái trán anh ta còn hẳn một mảng máu đọng, nhưng vẫn cười dịu dàng với tôi “Về nhà cẩn thận chút nhé.”Chịu không nổi nữa rồi nha, trên đời này sao vẫn còn có loại người tốt như vậy?Anh ta nhất định sẽ chết rất sớm! Bởi vì ông trời chưa bao giờ ưu ái người tốt!Nhìn thấy anh ta tôi bỗng nhiên có cảm giác không thoải gật đầu qua loa với Anthony, nói một câu cho có lệ “Tôi đi trước, chờ anh khỏe lại, tôi mời anh ăn một bữa tạ tội.”Sau đó nhân cơ hội cánh tay Lilith buông lỏng lập tức chui vào taxi chạy mất. Reads 96,495Votes 8,392Parts 93Ongoing, First published Dec 05, 2021Table of contentsWed, Feb 2, 2022Sun, Jan 1, 2023Wed, Feb 2, 2022Wed, Feb 2, 2022Fri, Feb 4, 2022Tue, Feb 8, 2022Tue, Feb 8, 2022Tue, Feb 8, 2022Thu, Mar 3, 2022Thu, Mar 3, 2022Thu, Mar 3, 2022Fri, Mar 4, 2022Sun, Mar 6, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Sun, Mar 27, 2022Chương 21 Ngồi xổm đại laoSun, Jul 3, 2022Sun, Jul 3, 2022Sun, Jul 3, 2022Sun, Jul 3, 2022Sun, Jul 3, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Tue, Jul 26, 2022Chương 46 Tôi có hai cái móc treoSat, Nov 5, 2022Mon, Nov 7, 2022Thu, Nov 10, 2022Sat, Nov 12, 2022Mon, Nov 14, 2022Mon, Nov 14, 2022Fri, Nov 25, 2022Fri, Nov 25, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sat, Dec 31, 2022Sun, Jan 1, 2023Sun, Jan 1, 2023Tue, Jan 3, 2023Wed, Jan 4, 2023Wed, Jan 4, 2023Fri, Jan 6, 2023Mon, Jan 16, 2023Mon, Jan 16, 2023Mon, Jan 16, 2023Mon, Jan 16, 2023Mon, Jan 16, 2023Mon, Jan 23, 2023Fri, Jan 27, 2023Fri, Jan 27, 2023Sat, Jan 28, 2023Sun, Jan 29, 2023Mon, Jan 30, 2023Wed, Feb 1, 2023Thu, Feb 2, 2023Thu, Feb 2, 2023Thu, Feb 2, 2023Mon, Feb 6, 2023Mon, Feb 6, 2023Sun, Apr 16, 2023Trời lạnh rồi, đào hố mới thôi.

tôi sắp chết rồi